Con Hủi – Helena Mniszek – Chương 18

Sau mấy trận chơi tennit, mọi người đi thăm thung lũng hoa hồng kỳ thú thuộc điền trang Guenbôvitre. Valđemar còn đưa khách đi thăm trại trẻ, giới thiệu với họ một cô bảo mẫu đã có tuổi, người phụ nữ thông tuệ, rất được kính trọng. Theo gương công tước phu nhân, mọi người đều bắt tay bà .

Họ còn ghé thăm trường học và nhà nguyện cạnh đấy, rồi tất cả lại trở lại vườn hoa .

Valđemar đề nghị đi dạo bằng thuyền. Mọi người vui vẻ đồng tình. Ngay đang rất đẹp, còn lại vài tiếng đồng hồ nữa mới tới bữa trưa. Tất cả cùng bước vè phía bến thuyền .

Trong ánh mặt trời xế trưa, khu vườn nom như một mặt biển màu xanh tươi mát, với những thân cọ màu trắng ngả nghiêng lối đi rải sỏi vàng uốn quanh và những đường xe đi rộng thênh thang. Thiên nhiên và con người đầy sức sống, tiếng cười. Mọi người cùng rảo bước rồi dừng chân trên những phiến cẩm thạch của bến thuyền. Nam tước Veyher thích thú ngắm những bậc thềm đá rồi lắc đầu .

– Thần thoại ! – Ông thốt lên – Cả một quả đồi lát toàn cẩm thạch. Còn bài trí nữa chứ ! … Những cảnh tượng như thế này chỉ có thể thấy ở ngoại quốc mà thôi .

Cụ Machây đưa mắt tìm thứ gì đó, rồi bỗng cụ bước nhanh lại phía bến. Cụ dừng chân bên chiếc thuyền màu hồng đóng theo kiểu du thuyền thành Vơnidơ có hàng chữ bạc: ” Xtefanhia ”

– Đã tân trang lại… hoàn toàn như mới ! – Cụ thì thầm kinh ngạc, ngắm mãi những tấm thảm tuyệt vời dùng làm lọng che .

Khuôn mắt cụ run run, đôi môi mấp máy, ánh mắt chăm chú dán vào dòng chữ bạc lấp loá trong ánh mặt trời. Cụ nặng nề thở dài. Lúc này mọi người đều đã trông thấy du thuyền tuyệt mỹ nọ. Tiểu thư Rita bảo Trestka :

– Đã bao giờ ông thấy du thuyền này chưa ?
– Rồi, nhưng khi nó còn khoác bộ trang phục cũ kỹ …bây giờ nó vừa mới được tân trang …
– Hừm !…

Bá tước tiểu thư Paula láu táu thì thào :
– Có phải đó chính là tên cô gái … comment donc ( Thế nào ấy nhỉ ! ) người yêu của ông Machây ?

– Phải, thuyền được đóng để tưởng nhớ cô ấy, nhưng đã lâu lắm rồi .

– Đại công tử đã cho sửa lại. Một ý hay – Trestka nói .

– Rõ ràng ông ấy tôn trọng les vieilles histoire ( những chuyện xưa cũ ) của ông nội mình – bá tước tiểu thư đáp lại với nụ cười ruồi mỉa mai.
– Mà cũng có thể là của chính mình, pensez bien, comtesse ! ( cứ nghĩ thử xem, thưa bá tước tiểu thư )

Bá tước tiểu thư nhìn Trestka tỏ ý hỏi, vẻ mặt ông ta đấy ngụ ý. Tiểu thư ngó Rita và kinh ngạc dướn mày .
– Chẳng lẽ lại thế ?

Không ai đáp. Valđemar bước đến bên ông nội. Ông cụ Machây nhìn vào mắt cháu dò hỏi .
– Có thể ông sẽ cảm ơn cháu, Valđy, về việc tân trang nếu như …
– Nếu như sao, thưa nội ?
– Nếu như cháu làm việc ấy chỉ vì truyền thống – Cụ nói nhanh và bỏ đi .

Một ánh chớp dữ dội chợt loé lên trong mắt Valđemar, khi chàng nhìn theo người ông đang bước đi .
– Ta đi chiếc nào đây ? – Công tước Pođhorexki hỏi .
– Ông Mikhôrôvxki, xin ông quyết định cho – tiểu thư Rita gọi .
– Việc chọn thuyền tuỳ thuộc vào ý các bà các cô .
– Vậy thì ta đi chiếc thuyền xanh kia .

Valđemar ra hiệu cho những người chèo thuyền mặc áo sặc sơ mi kẻ sọc, họ tập tức đưa chiếc thuyền màu xanh cặp sát bậc thềm đá. Chiếc cột trắng nghiêng ngả trước gió, sóng khẽ lách chách đập vào mạn thuyền, mũi thuyền dập dềnh nhịp nhàng như đang chào những vị khách quý .

Tuy nhiên không đủ chỗ cho tất cả mọi người trên chiếc thuyền màu xanh, đại công tử lại ra hiệu cho gia nhân đưa thêm chiếc du thuyền màu hồng tươi đến. Chàng đích thân đưa cụ bà công tước và cụ Machây xuống thuyền đó, rồi hỏi :

– Có vị nào muốn xuống đây nữa không ?
– Tôi trước – Bá tước phu nhân Chvilexka kiêu hãnh ngẩng cao đầu thốt lên – Paula, vous aust ( Con cũng thế )
– Oh, non, maman ! ( Ồ, không thưa mẹ ) Con thích màu xanh hơn ! – bá tước tiểu thư cười láu lỉnh .
– Vậy thì con sẽ đi cùng thuyền với mẹ – tiểu thư Mikhalina nói và e dè bước xuống thuyền. Valđemar cho thêm mấy người nữa xuống .
– Ông Trestka, ông chèo chứ ?
– Không khá lắm đâu, nhưng tôi thử liều xem nào .
– Nếu thế tôi sẽ cho thêm một người chèo giúp ông. Ông hãy chỉ huy chiếc thuyền xanh .
– Còn ông ?
– Tôi lái du thuyền .
– Không cần thêm một người chèo đâu. Tôi sẽ giúp ông một tay – Xtefchia kêu lên .

Nàng nhảy thoắt xuống chiếc thuyền xanh, cầm chèo .

– Ông lái nhé, tôi sẽ chèo, tôi không thuộc đường, mà hình như ở đây có mấy chỗ phải ngoặt hay sao ấy .
– Tôi cũng không thuộc đường. Hơn nữa có trông thấy gì đâu, chói mắt quá .
– Tệ thật ! Chúng ta có thể chúc mừng lẫn nhau được đấy – tiểu thư Rita thốt lên – hai vị này sẽ cho chúng ta uống nước mất thôi. Une belle chance ! ( Cả một cơ hội tốt ) Vilus, cậu hãy cầm lấy mái chèo của ông kia đi, nếu không chúng ta sẽ lâm nạn đấy .

– Tôi sẽ không nhường đâu. Tiểu thư Xtefchia, tiến lên !

Xtefchia quạt mạnh mái chèo, con thuyền nghiêng mạnh, bờ dần lùi xa.

……

– Hai vị chèo kém quá, một mình ông Valđemar cũng vượt được cả hai người – Rita cười .

Xtefchia chèo hăng hơn. Cúi khom người, nàng trầm ngâm suy nghĩ. Một ngày với bao ấn tượng, bắt đầu bằng cuộc trò chuyện trên chiếc xe ngựa chở đi, quay cuồng trong đầu óc nàng, khiến nàng cảm thấy một nỗi bất yên ám ảnh. Nàng cố tình gạt đi hình ảnh câu chuyện trong phòng chân dung, nhưng không thể. Bất giác nàng cảm thấy đó là một điều gì lớn lao hơn một câu chuyện bình thường, và sự tự nhiên của nàng teong giao tiếp với Valđemả đã bị thay đổi. Điều đó khiến nàng kinh hoàng. Nàng sợ phải đi sâu phân tích một nốt nhạc mơ hồ đang bắt đầu rung ngân trong nàng. Rồi lại đến chuyện chiếc du thuyền nữa.

Xtèchia nhận thấy rõ thái độ của tiểu thư Rita, vọng đến tai nàng những lời của bá tước Trestka và những nụ cười đầy hàm ý gắn với ánh mắt nhìn nàng và nhìn Valđemar. Từ vài chi tiết thoáng nghh trong câu chuyện của mọi người và cách xử sự của đại công tử, nàng đi đến kết luận rằng chiếc thuyền đã được tân trang là để chào đón nàng. Lòng tự ái của nàng chợt trở thành tự hào do sự quan tâm của đại công tử, nàng biết ơn sự quan tâm đó, nhưng nỗi e ngại trước ý kiến của mọi người khiến những tình cảm đó bị át đi. Sự tử tế mà Valđemar dành cho nàng quả thực có phong thái cổ điển rất đặc thù. Thậm chí không phải theo kiểu hiệp sĩ, mà rất tế nhị, rất tao nhã. Sự quan tâm của công tử đối với nàng không qúa lộ liễu khiến người ta dị nghị, nhưng cũng là rõ ràng đối với người quan tâm theo dõi, chứ chưa nói đến bản thân Xtefchia. Nhưng đa số những người có mặt lại nhìn nhận chuyện đó môt cách quá trần trụi, khiến những yếu tố tế nhị trong sự sùng mộ của đại công tử chợt bị nổ bật lên, trở thành quá rõ nét. Valđemar khiến Xtefchia kinh ngạc. Vị đại quý tộc khó ưa ngày nào hôm nay trở thành một người bạn vui vẻ, khiến nàng thán phục. Chàng khiến nanggf phần nào e ngại bởi sự nhiệt tình và một chút cốt cách phong kiến còn lưu lại trong huyết quản chàng từ những thời quá vãng. Nhưng đồng thời chàng cũng làm thức tỉnh trong nàng niềm tin vô hạn và một sức hấp dẫn đầy kích thích nào đó. Có chàng bên cạnh, nàng cảm thấy thoải mái hơn. Chàng là người bảo vệ cho nàng trước làn đạn của giới chàng, chàng thậm chí còn là đồng minh. Từ lúc nàng chơi bản xônat của Bethôven, Valđemar không hề làm điều gì, không nói một lời nào lạm dụng lòng tin của nàng. Cho đến lúc ở phòng chân dung chàng lại khiến nàng thêm một lần sợ hãi. Còn thường thường khi chỉ có hai người với nhau – điều mà cũng khá thường xuyên xảy ra – thì chàng nghiêm trang một cách lạ lùng, khiến Xtefchia cũng đâm ra áy náy .

– Mải mê với những suy nghĩ mông lung, nàng không để ý rằng mọi người trên thuyền cũng đang ngồi im lặng. Tất thảy đều chăm chú lắng nghe nhwũng âm thanh của dàn nhạc, mải mốt ngắm những con sóng vàng sóng bạc của dòng sông, dõi theo chiếc du thuyền đang bơi kia, trang nghiêm và lặng lẽ .

Bản nhạc dẫu vui tươi những vẫn gieo vào những con người kia một nỗi buồn, làm dậy lên những khao khát, nhớ nhung. Tiếng vỗ cánh của nhạc thổi bay mất những nét cười trên những khuôn mặt trẻ. Mỗi người đều đang kéo những sợi vàng mơ mộng trên chiếc guồng tơ của trí tưởng tượng, cố tình bị loạn thị để khỏi phải thấy sắc xám xịt của guồng sợi thực tế. Vẻ mặt tuyệt mỹ của buổi du ngoạn, cảnh thiên nhiên kỳ thú trên sông và chút bụi tinh tế của niềm say mê thấm đượm trong giây phút này tác động đến mọi giác quan, kích thích chúng, đối với nhiều người là cái ách nặng trĩu của những lý tưởng không sao theo đuổi nổi…

Con Hủi – Helena Mniszek – Chương 18
Đánh giá bài viết