Phần 2: Nước Vong Xuyên – Chương 1

Khi một người bạn chết đi.

Anh ta quay trở lại cơ thể bạn.

Lại một lần nữa chết đi.

Anh ta tìm kiếm, cho đến tận khi tìm thấy bạn,

Để bạn giết chết anh ta.

Để chúng ta chú ý: Đi lại, ăn cơm, trò chuyện …

Cái chết của anh ta.

Tất cả quá khứ của anh ta đều không đáng kể gì,.

Ai cũng đều hiểu rõ nỗi bi thương của anh ta.

Ngày nay anh ta đã chết, và rất ít khi được nhắc tới,

Tên của anh ta đã bị quên lãng, chẳng có ai lưu luyến.

Thế nhưng, sau khi chết anh ta lại vẫn quay trở về.

Bởi vì chỉ có ở đây chúng ta mới nhớ đến anh.

Anh ta tha thiết cầu xin để khiến chúng ta chú ý.

Chúng ta chưa từng nhìn thấy, cũng không muốn nhìn thấy.

Cuối cùng anh ta bước đi, không quay lại nữa,

Không bao giờ quay lại, bởi vì giờ đây chẳng có ai cần anh ấy nữa cả.

“Bạn quay trở về” của Pablo Neruda (Trần Lê dịch)

Chương 1

Ngày 11 tháng 1 năm 2004, chiếc xe BMW 760 tiến vào trường tiểu học số 1 trên đường Trường Thọ, qua cổng trường chật hẹp là đến hai dãy ký túc xá của trường, đi sâu vào bên trong thì mới đến sân vận động. Thầy hiệu trưởng đã chờ đợi từ lâu, kéo cửa xe và nói với vẻ nhún nhường: “Thưa cô Cốc, hoan nghênh cô đến trường chúng tôi làm công tác hướng dẫn.”

Cốc Thu Sa tay khoác chiếc túi hàng hiệu, đi đôi giày cao gót năm phân, khó khăn lắm xuống xe mới đứng vững được. Hiệu trưởng dẫn cô đi qua con đường mờ tối ngoằn ngoèo, tiến vào một cái sân nhỏ, bên trái là nhà trẻ, bên phải là khu nhà dân ở xây kiểu cũ, có rừng trúc rậm rạp và cây sung, chắc là các cậu học sinh rất thích vào đây để chơi trò trốn tìm. Ở trong sân còn có một tòa nhà dạy học ba tầng, tường bên ngoài màu trắng và màu lam nhạt, từ trong ô của sổ vang lên tiếng các em học sinh tiểu học đọc bài, cô dịu giọng hỏi: “Tôi có thể vào nghe một tiết học được không?” Hiệu trưởng dẫn cô bước vào phòng học của lớp 2B, giới thiệu với giáo viên và học sinh thân phận của vị khách quý, rồi bảo giáo viên tiếp tục giảng dạy.

Cốc Thu Sa ngồi xuống một ghế trống ở dãy cuối, hiệu trưởng cũng cung kính ngồi xuống bên cạnh. Trên bảng đen chỉ viết hai chữ: Hoa cúc.

Cốc Thu Sa nhíu mày theo bản năng, thầy hiệu trưởng ngồi bên cạnh cũng cảm thấy hơi ngượng ngùng.

Giáo viên đứng ở trên bục giảng viết thêm mấy hàng chữ ở phía dưới hai chữ “Hoa cúc”:

Thu tùng nhiễu xá tự Đào gia

Biến nhiễu ly biên nhật tiệm tà

Bất thị hoa trung thiên ái cúc,

Thử hoa khai tận cánh vô hoa.[4]

“Các em hãy đọc một lượt theo!”

Cốc Thu Sa đang nghĩ xem đây là thơ của ai nhỉ? Trên bảng đen lại viết thêm hai chữ “Nguyên Chẩn”, giáo viên giảng to: “Nguyên Chẩn, là một nhà thơ lớn đời Đường, là người Lạc Dương. Ông và nhà thơ lớn khác tên là Bạch Cư Dị là đôi bạn thân, trong lịch sử mọi người gọi hai người họ là “Nguyên Bạch” cùng là người xướng đạo cho phong trào Tân lạc phủ, tác phẩm nổi tiếng là “Tuyển tập Nguyên thị trường khánh”.

Bởi vì có hiệu trưởng, khách mời nghe giảng, cô giáo này rất căng thẳng, gần như nói một lượt theo như trong sách giáo khoa. Vì muốn để cho bầu không khí được thoải mái hơn,vội hỏi: “Các em, có ai biết nhà thơ lớn này không?”

Học sinh tiểu học lớp 3, biết được Lý Bạch, Đỗ Phủ đều rất bình thường, nhưng nói đến Nguyên Chẩn thì lại ít người biết, ở bên dưới học sinh im lặng như tờ, hiệu trưởng cũng lộ ra vẻ mặt không vui, nghĩ thầm cô giáo này đúng là hồ đồ quá.

Đột nhiên, có một cánh tay giơ cao lên, cô giáo thấy hưng phấn như thể được giải nguy: “Trò Tư Vọng, mời em trả lời!”

Bé trai đứng dậy, ngồi gần phía cuối, Cốc Thu Sa vừa vặn nhìn thấy gương mặt nghiêng của cậu ta – khuôn mặt và các nét trên mặt đều khá ưa nhìn, hai con mắt không quá to, đem lại cảm giác mày thanh mắt tú, là kiểu một đứa trẻ chịu ngồi im lặng nhưng lại khiến người khác yêu mến, chỉ có điều mặc một bộ trang phục đơn giản rẻ tiền.

“Tằng kinh thương hải nan vi thủy

Trừ khước Vu Sơn bất thị vân.

Thủ thứ hoa tùng lãn hồi cố.

Bán duyên tu đạo, bán duyên quân.”[5]

Giọng nói trẻ thơ rành rọt vui tai vang lên, đọc thuộc lưu loát cả bài thơ không sót chữ nào, thật không ngờ còn mang theo cả nhịp điệu lên bổng xuống trầm chỉ có trong thơ Đường.

Cậu bé không dừng lại: “Bài thơ này là bài thơ thứ tư trong “Ly tứ ngũ thủ” của Nguyên Chẩn, là để tưởng niệm người vợ Vi Tùng đã mất của mình. Khi Nguyên Chẩn 24 tuổi, chỉ là một viên quan nhỏ có phẩm cấp rất thấp, cưới cô con gái của vị quan Vi Hạ Khanh. Vi Tùng xuất thân ở trong quý tộc danh tiếng họ Vi, không những không hề ghét bỏ chê bai người chồng bần hàn, ngược lại cần kiệm lo toan việc nhà. Bảy năm sau, Nguyên Chẩn đã được thăng chức làm Ngự sử giám sát, Vi Tùng lại bị bệnh mà rời khỏi cõi trần. Trong lúc quá đau đớn, Nguyên Chẩn đã viết rất nhiều bài thơ để tưởng niệm người vợ đã mất, đều được coi là những câu thơ nổi tiếng thiên cổ.”

Cậu bé nói rành rọt, nét mặt rất nghiêm túc, như thể chính mắt nhìn thấy, Cốc Thu Sa dù thế nào cũng không dám tin, cậu bé trước mắt chỉ là học sinh tiểu học lớp 3, liệu có phải là biết rằng có người đến nghe giảng, nên đã đặc biệt chuẩn bị kĩ càng hay không? Nhưng, cô chỉ là thuần túy hào hứng nhiệt tình đột xuất, không thể nào cả khu dạy học có sáu, bảy lớp đều có người chuẩn bị như vậy được. Hơn nữa, vừa rồi từng câu nói đều rất tự nhiên, chứng tỏ đứa bé này hoàn toàn hiểu được bài thơ này, quyết không thể nào là cố ép học thuộc lòng.

Cô giáo cũng ngẩn cả người, ngay chính bản thân cô chưa chắc đã hiểu rõ được điển cố ấy, nói một cách hàm hồ: “Ồ! Khá lắm!”

“Thực ra em không hề thích Nguyên Vi Chi (tức Nguyên Chẩn), ngay chính cùng năm ông viết bài thơ này, đã nạp thiếp ở Giang Lăng. Không lâu sau lại quen một cô kĩ nữ tên Bích Đào lớn hơn mình mười một tuổi ở Thành Đô, cũng là thơ văn ca hát và chuyên tình. Và bài thơ Nguyên Chẩn viết “Oanh oanh truyện” lại có tên là “Hội chân kí’. Do đó, ông và người vợ Vi Tùng đã mất “Tằng kinh thương hải nan vi thủy” cũng chẳng qua chỉ là con đường tắt để trèo lên được gia đình quyền quý mà thôi”.

Cả lớp học yên lặng, những bạn học khác đều nghe mà không hiểu cậu bé đang nói gì, giáo viên cũng chỉ nghe hiểu qua loa.

Cốc Thu Sa giống như bị dao đâm vào tim, ngượng nghịu cúi đầu xuống, tưởng tượng rằng tất cả học sinh đều đang nhìn mình.

“Ồ, trò Tư Vọng, hãy ngồi xuống, chúng ta tiếp tục nói đến bài thơ “Hoa cúc” này.”

Cô giáo vội vàng hóa giải tình trạng ngượng ngùng này, rồi bắt đầu ôm lấy giáo án đọc một cách lộn xộn.

Tiếng chuông tan học vang lên, Cốc Thu Sa nói thầm vào tai hiệu trưởng: “Tôi muốn nói chuyện với đứa bé đó.”

Trong sân ở tầng dưới của tòa nhà dạy học, cô giáo dẫn cậu bé đến trước mặt Cốc Thu Sa.

Dáng vẻ cậu bé cao gầy, thân hình cũng khá cân đối, đứng thẳng giống như tư thế của bộ đội, không giống như những đứa trẻ khác bởi vì chơi game nhiều, hoặc là đeo một đôi kính dày khự hoặc là bị còng lưng. Cậu bé có đôi mắt khá tinh anh, chỉ có tóc mai hơi rậm. Đối diện với hiệu trưởng và vị khách quý, ánh mắt ung dung trấn tĩnh, có khí chất cao quý bẩm sinh.

Cốc Thu Sa cúi xuống hỏi cậu: “Tên cháu viết như thế nào?”

“Tư trong tư lệnh, Vọng trong thiêu vọng[6].”

“Tư Vọng, cô rất thích bài thơ cháu đọc thuộc lòng trong giờ học, cô muốn biết lời bài thơ đó cháu học được từ đâu?”

“Bình thường tự mình đọc, còn có cả baidu[7].”

“Cháu có biết Nguyên Chẩn vẫn còn một bài “Khiển bi hoài tam thủ” (Nhớ thương đau trách – 3 bài) rất nổi tiếng không?”

“Biết ạ.”

Cậu bé mắt nhìn thẳng, làn sóng trong đôi mắt cậu khiến nhịp đập trái tim cô tăng nhanh.

Cốc Thu Sa vẫn chưa hết hoài nghi cần phải kiểm tra thêm một chút: “Tốt lắm, cháu có thể đọc thuộc lòng một bài bất kỳ trong số đó được không?”

“Tạ công tối tiểu thiên liên nữ

Tự giá Kiềm Lâu bách sự quai

Cố ngã vô y sưu tẩn khiếp

Nê tha cô tửu bạt kim thoa

Dã sơ sung thiện cam trường hoắc,

Lạc diện thiêm tân ngưỡng cổ hòe.

Kim nhật bồng tiền quá thập vạn

Dữ quân doanh điện phục doanh trai.”[8]

Cốc Thu Sa kinh ngạc trợn mắt há miệng ra nhìn cậu bé, đây là một trong số ít những bài thơ Đường cô có thể học thuộc.

Hiệu trưởng không kìm được tiếng khen, cậu bé chẳng buồn suy nghĩ liền đọc bài thứ hai:

“Tích nhất hí ngôn thân hậu sự,

Kim triêu đô đáo nhỡn tiền lai.

Y thường dĩ thí hành khan tận

Trâm tuyến do tồn vị nhẫn khai

Thượng tưởng cựu tình liên tỉ bộc

Dã tằng nhân mộng tống tiền tài

Thành tri thử hận nhân nhân hửu

Bần tiện phu thê bách sự ai.”[9]

“Đủ rồi!”

Đứa bé đã đọc bài thứ ba trong “Khiển bi hoài”:

“Nhàn tọa bi quân diệc tự bi

Bách niên đa thi, kỷ đa thì.

Đặng Du vô tử tầm trí mệnh

Phan Nhạc điếu vong do phí từ

Đồng huyệt duệ minh hà sở vọng

Tha sinh duyên hội cánh nan kỳ.

Duy tương chung dạ trường khai nhỡn,

Báo đáp bình sinh vị triển mi.”[10]

Hai câu cuối cùng là Cốc Thu Sa và cậu bé đó cùng đọc ra, thật không ngờ lại biến thành hòa thanh, cô kinh hãi lùi lại một bước.

“Anh bạn nhỏ, cháu có biết “Đồng huyệt duệ minh hà sở vọng; Tha sinh duyên hội cánh nan kỳ” là ý gì không?”

“Vợ chồng cùng chôn chung một ngôi mộ, sợ rằng đã không còn cơ hội, nếu như có kiếp sau, chúng ta cũng khó có thể trùng phùng.”

Từ đầu đến cuối, trên nét mặt của cậu bé không biểu lộ chút tình cảm gì cả, nhưng ánh mắt lại không hề rời khỏi đôi mắt của Cốc Thu Sa, mang theo sự trưởng thành và lạnh lùng khó có thể thoát ra được.

Cốc Thu Sa hít thở một hơi thật sâu, giơ đôi bàn tay với những ngón tay nhỏ, vuốt ve đôi má trắng ngần của cậu bé. Cậu vốn định lùi về phía sau để né tránh, nhưng lại vẫn đứng yên bất động mặc cho những ngón tay của người phụ nữ này vuốt ve trên mặt cậu.

Tiếng chuông vào lớp vang lên, cô xoa xoa mũi cậu bé, nói: “Trả lời hay lắm! Cháu mau vào học đi!”

Tư Vọng nhún nha nhún nhảy bước lên từng bậc cầu thang giống như tất cả những đứa trẻ khác, không còn nhận ra sự lão luyện vừa rồi nữa.

“Đồng huyệt duệ minh hà sở vọng; Tha sinh duyên hội cánh nan kỳ.”

Chín năm trước khi nghe được tin chồng sắp cưới qua đời, cô lật giở số thư mà Thân Minh viết cho mình, trong đó có bài thơ này của Nguyên Chẩn do chính tay anh chép lại.

Hiệu trưởng gọi cô giáo chủ nhiệm lớp Tư Vọng đến, hỏi tình hình của cậu bé này, câu trả lời lại là thành tích học tập trung bình, trầm mặc ít nói, khi lên lớp cũng ít khi chủ động phát biểu, chưa bao giờ cảm thấy có điều gì xuất sắc hơn người.

“Liệu có phải là bắt nguồn từ gia đình học thức?” Cốc Thu Sa bổ sung thêm một câu, “Ví dụ như bố mẹ là giáo sư đại học?”

“Bố của Tư Vọng là một công nhân bình thường, hai năm trước không biết vì sao mà mất tích, mẹ của em ấy thì làm nhân viên kinh doanh ở bưu điện, hoàn cảnh gia đình cũng không khá lắm.”

“Cảm ơn, phiền cô hãy tìm hiểu thêm tình hình của em ấy, tôi nghĩ đứa trẻ xuất sắc như vậy cần phải được bồi dưỡng thật tốt, có hiểu ý của tôi không ?”

Hiệu trưởng liên tục gật đầu, tiễn Cốc Thu Sa lên xe. Trên bức tường quảng cáo ngoài trời trên suốt dọc đường là tấm áp phích lớn của Tập đoàn Giáo dục Nhĩ Nhã, một ngôi sao nhí nổi tiếng nào đó làm người đại diện thốt ra hai hàng chữ: Chọn lựa Giáo dục Nhĩ Nhã, chọn lựa cuộc đời của bạn!

Cô đã không làm biên tập trong Nhà xuất bản Giáo dục từ lâu rồi, mà là tổng giám đốc của tập đoàn giáo dục tư nhân đứng trong tốp mười toàn quốc. Mấy năm trước, bố cô – ông Cốc Trường Long giữ chức vụ hiệu trưởng trường đại học, đã nghỉ hưu, dùng hết số tiền cả đời ông tích góp được để sáng lập nên Tập đoàn Giáo dục Nhĩ Nhã. Vì bao lâu nay có được những mối quan hệ lớn với chính phủ, chỉ trong vài năm ngắn ngủi, công ty đã phát triển vô cùng mạnh mẽ, từ các lớp bồi dưỡng để ra nước ngoài học ngôn ngữ đến giáo dục nhi đồng trước khi vào cấp 1, thậm chí cả các lớp bồi dưỡng cho người già, thu mua và xây dựng nên trường tiểu học, trung học dân lập, có đầy đủ các giai đoạn từ trong nôi đến khi nằm xuống mộ. Kể từ ngày sáng lập nên, bố cô đã yêu cầu Cốc Thu Sa từ chức để giúp đỡ ông. Năm nay, lo ông bị bệnh không thể đảm nhiệm được chức tổng giám đốc, nên đã để con gái tiếp nhận vị trí này.

Một giờ đồng hồ sau, quay trở về tòa biệt thự ở ngoại ô thành phố.

Cốc Thu Sa tháo đôi giày cao gót ra, ngồi trước bàn phấn tẩy bỏ lớp trang điểm dày cộm. Trong gương là một người phụ nữ 34 tuổi, làn da được chăm sóc hết sức cẩn thận, gần như không hề có vết nhăn và thâm nám, trang điểm đậm đi ra ngoài để thật xinh đẹp, ít ra ở dưới ống kính rực rỡ chói lòa, nam nữ già trẻ sẽ chăm chú nhìn hơn. Chỉ đáng tiếc, bất luận trang điểm thế nào cũng không quay trở lại những năm tháng tuổi trẻ, cứ luôn nhớ đến năm cô 25 tuổi khi chuẩn bị trở thành cô dâu.

Bố cô đã ra nước ngoài hội họp, bữa tối cô chỉ dặn người giúp việc làm mấy món ăn đơn giản, cô một mình ngồi trong phòng ăn ăn xong, uống một ly rượu vang Pháp, về phòng xem phim Hàn Quốc. Một lúc sau, cửa phòng bật mở, một người đàn ông bước vào.

Anh ta cũng ngoài 30 tuổi, trên mặt không có lấy một sợi râu, trên trán có một vết bớt màu xanh nhạt, chậm rãi cởi bộ comple và cà vạt, không nói một lời, cứ thế bước ra ngoài.

Cốc Thu Sa đã quen với những buổi tối như thế này từ lâu rồi, cô nhìn theo bóng lưng chồng mình thốt ra hai chữ: “Phế nhân!”

Anh ta tên là Lộ Trung Nhạc.

Phần 2: Nước Vong Xuyên – Chương 1
Đánh giá bài viết