Phần 2: Nước Vong Xuyên – Chương 3

Ngày 12 tháng 10 năm 2004, thứ 3, trước cổng trường tiểu học số 1 trên đường Trường Thọ.

Bốn giờ chiều, Cốc Thu Sa đang ngồi dưới hàng ghế sau của chiếc xe BMW 760, hạ kính cửa xe xuống để nhìn các em học sinh tiểu học vừa mới tan học. Rất nhiều các bậc phụ huynh đứng ở cửa để đợi đón con trẻ, xe ô tô riêng xếp thành một hàng dài dọc hai bên đường, ông lão thu vé xe tưởng rằng cô cũng đến đón con, phía sau đám trẻ vừa đi vừa trò chuyện râm ran, Tư Vọng đi một mình lặng lẽ, trầm mặc ưu tư, không có ai trò chuyện với cậu. Cậu mặc bộ đồng phục nhà trường màu xanh lam, trên chiếc cặp sách trông có vẻ nặng trịch dính đầy cát, chiếc khăn quàng đỏ còn có cả lỗ thủng.

Cốc Thu Sa mở cửa xe, đứng chặn trước mặt cậu học sinh lớp 3 này. Cậu bé ngước đầu nhìn vào mắt cô, gần như không thể hiện chút cảm xúc nào, nhưng lời nói rất lễ phép: “Cô ơi, cô có thể tránh đường để cháu đi được không?”

“Không nhớ cô à? Hôm qua, cô đã đến nghe giảng giờ ngữ văn của lớp cháu.”

“Cháu nhớ.” Cậu bé biết ý chỉnh lại trang phục, xem ra vẫn còn biết giữ hình tượng trước mặt nữ giới, “Cô rất thích thơ của Nguyên Chẩn.”

“Nhà cháu ở đâu? Cô đưa cháu về nhà.”

“Không cần phiền đâu ạ, cháu vẫn tự đi bộ về nhà, không cần ngồi xe, cảm ơn cô!”

Thái độ nói chuyện của cậu khá điềm đạm, Cốc Thu Sa cảm thấy như đã từng quen biết, hiếm khi cô đi đôi giày bệt: “Được rồi, cô đi bộ cùng cháu.”

Tư Vọng cũng không tiện từ chối thêm nữa, mặc cho người phụ nữ xa lạ đi bên cạnh mình. Phía sau trường tiểu học số 1 trên đường Trường Thọ là sông Tô Châu, có một đoạn đường nhỏ ven sông có thể đi tắt qua được. Cốc Thu Sa đã lâu chưa đi bộ, ngửi thấy mùi đất cát ở nước sông Tô Châu, mấy chiếc lá khô rơi xuống, mới phát hiện mùa thu đã đến từ lâu rồi. Nước sông vẫn chảy rì rầm, lộ ra phần đáy sông gần bờ bẩn thỉu, mang theo cả rác rưởi đã tích tụ lâu ngày, có thể còn có cả xương cốt động vật. Một chiếc thuyền đi tới, tạo nên từng lớp sóng, cuộn vào bờ, tạo nên tiếng sóng vỗ bờ. Đi qua đoạn đường ít bóng dáng người, trên bức tường vây quanh của công xưởng có một con mèo hoang màu đen chạy qua. Bóng của hai người bị kéo ra thật dài, một đỏ một xanh, một dài một ngắn.

“Tư Vọng, cô có một câu hỏi này, tại sao cô giáo và bạn học của cháu đều không biết được tài hoa của cháu?”

Cậu bé tiếp tục bước nhanh nhưng lại không trả lời, Cốc Thu Sa hỏi tiếp: “Cô đã xem bài kiểm tra của cháu, phát hiện ra có đôi khi cháu cố tình trả lời sai, rõ ràng là đã viết ra câu trả lời đúng, nhưng rồi lại gạch đi để viết câu trả lời sai, hơn nữa sai một cách vô cùng ngớ ngẩn. Còn nữa, chữ cháu viết rất xấu, nhưng hình như không được tự nhiên, như thể là cố tình viết xiêu vẹo.”

“Bởi vì, cháu lo sau khi mình viết chữ ra, thì sẽ có người quan tâm đặc biệt đến cháu.”

“Cuối cùng thì cháu cũng đã nói ra câu nói thật, cô giáo các cháu còn nói cháu không có bạn, cũng không đi đến nhà bạn cùng lớp chơi đùa, càng chưa bao giờ đưa bạn học đến nhà cháu chơi, vì sao cháu phải cô độc như vậy?”

“Nhà cháu vừa nhỏ vừa tồi tàn, không dám để người khác nhìn thấy.”

“Cho nên nói cháu vẫn luôn giấu giếm bản thân mình? Nhưng tại sao hôm qua khi nhìn thấy cô thì lại thốt ra những câu nói khiến ai nấy cũng phải sững sờ?”

“Cô giáo bảo các bạn nói về những tác phẩm khác của Nguyên Chẩn, mọi người đều không có phản ứng gì, cháu sợ cô giáo sẽ bị hiệu trưởng phê bình, hơn nữa, thường ngày cô đối xử với cháu cũng rất tốt, do đó cháu muốn giúp cô, trong giờ học ít ra cũng phải có người trả lời câu hỏi của giáo viên chứ. Vừa vặn, cháu cũng có đặc biệt quan tâm đến Nguyên Chẩn.”

Ánh mắt của đứa trẻ này chân thành như vậy, khiến Cốc Thu Sa đã vứt bỏ những nghi ngờ trước đây.

“Cô tin là cháu đã đọc rất nhiều thơ từ cổ điển, vậy thì cháu có thích đọc tiểu thuyết không?”

“Cô à, cô đang kiểm tra cháu sao?”

Cốc Thu Sa quỳ xổm xuống, xoa xoa khuôn mặt đáng yêu của bé trai: “Cháu có thể gọi cô là cô Cốc.”

“Dạ được, cô Cốc.”

“Cháu đã từng đọc “Jane Eyre” chưa?”

Mặc dù cuốn sách đối với bọn học sinh tiểu học mà nói thì quá người lớn, nhưng điều Cốc Thu Sa muốn kiểm tra cậu vốn không phải là điều này.

“Đọc rồi ạ.”

“Do you think, because I am poor, obscure, plain, and little, I am soulless and heartless?”

Bất giác, Cốc Thu Sa đọc thuộc đoạn mở đầu của Jane Eyre nói với Rochester, cô tin cậu bé trai này rất khó vượt qua được câu hỏi khó khăn này, nếu có thể đọc ra được lời thoại dịch từ tiếng Anh sang tiếng Trung thì đã quá tạ ơn trời đất rồi.

“You think wrong!” Điều khiến người ta vô cùng bất ngờ là Tư Vọng nói ra luôn đoạn tiếng Anh tiếp theo:

“I have as much soul as you, and full as much heart! And if God had gifted me with some beauty and much wealth, I should have made it as hard for you to leave me, as it is now for me to leave you. I am not talking to you now through the medium of custom, conventionalities, nor even of mortal flesh; it is my spirit that addresses your spirit; just as if both had passed through the grave, and we stood at God’s feet, equal, as we are!”

Khi cậu bé đọc thuộc lòng đoạn văn đó xong, Cốc Thu Sa không còn dám nhìn thẳng vào đôi mắt đứa trẻ này nữa. Mười năm trước, Cốc Thu Sa tặng Thân Minh cuốn “Jane Eyre” nguyên bản tiếng Anh, đó là cuốn sách mà bố cô đã mang về cho cô khi đi khảo sát ở Mỹ, cô nhớ Thân Minh đã đọc đi đọc lại đoạn văn tiếng Anh này.

“Giống như thể hai người chúng ta đi qua phần mộ.”

Cô bất giác đọc câu này bằng tiếng Trung, Tư Vọng cúi đầu, ánh mắt cất giấu ở phía sau hàng lông mi dài: “Xin lỗi, cháu đọc bản tiếng Anh nguyên bản rồi, nhưng chỉ học thuộc mỗi đoạn tiếng Anh này thôi.”

“Tư Vọng, cháu có hiểu ý nghĩa của câu này không?”

“Dạ hiểu.”

“Giống như thể đã trải qua vậy?”

Cậu ngừng mấy giây, lắc đầu: “Cháu không biết.”

Cốc Thu Sa cũng không biết nên nói gì cho phải? Hai người im lặng đi về phía trước, đi đến đoạn đường vắng vẻ nhất ở bên sông Tô Châu, một chiếc xe Jeep cũ kĩ dừng lại ở bên đường.

Chiếc xe này nhìn trông hơi quen, mặc dù bốn bánh xe có hai bánh bẹp gí, phần đầu xe gần như bị bong ra, biển số xe cũng không còn nữa. Cô vẫn có thể nhận ra đây là một xe Jeep đời cũ, phía đằng sau xe vẽ một bông hoa hồng đỏ cắm vào một đầu lâu xương trắng, mặc dù bị đám bụi dày làm cho nó tối hẳn đi, nhưng vẫn có thể chắc chắn được màu sắc ban đầu của nó.

Tư Vọng ở bên cạnh nói một câu: “Chiếc xe này đã ở đây hai năm rồi, hồi học lớp 1, trên đường ông nội đưa cháu về nhà đã thấy nó rồi.”

Nói một cách nghiêm túc, đây chỉ là thi thể của một chiếc xe ô tô.

Mùa thu, cảnh bên sông trở nên tiêu điều xơ xác, chiếc xe vẫn dừng ở đó, giống như người chết dần dần trở nên thối rữa. Đột nhiên, hình như có ai đó đang gọi một cái tên nào đó.

Cốc Thu Sa hoảng loạn quay người lại nhưng không nhìn thấy ai cả, ngay cả bóng ma cũng chẳng thấy. Cô càng lúc càng đến gần chiếc xe này, tin chắc cửa sổ xe cũng đã bị đóng chặt, cũng không thấy dấu vết bị mở ra, bởi vì tay nắm ở cửa xe tích tụ lớp bụi dày. Cô bạo dạn ghé tai vào cửa sổ xe, tim đập nhanh một cách đáng sợ. Cô run rẩy nhìn xung quanh, một vùng đất hoang vắng tĩnh mịch, một bên là sông Tô Châu, một bên là bức tường vây quanh của công xưởng.

Còn có một đứa bé trai cổ quái.

Hoàng hôn, 5 giờ đúng.

Vẫn không có một ai đi qua.

Cô nhoài người lên phía tấm kính chắn gió của chiếc xe, cố gắng nhìn vào ghế ngồi điều khiển xe – chỗ ngồi trống không và đầy những đồ tạp vặt. Giấy báo và bát giấy ăn mì, trên ghế dựa còn có mấy vết bẩn ghê người. Cửa sổ xe màu đen, từ ngoài nhìn vào không thấy được bên trong.

Cô ngửi thấy một mùi hôi thối.

Mùi vị hôi thối này rất quái lạ, khiến cho người ta sợ hãi đến lạnh sống lưng…

Chính là chiếc xe này sao?

Cốc Thu Sa vẫn suy nghĩ, bất luận thế nào, cần phải lật mở được bí mật của nó, giống như duy nhất việc giải phẫu mới có thể làm rõ được nguyên nhân dẫn đến cái chết của một con người.

Đi vòng quanh chiếc xe Jeep hai vòng, phát hiện ra trong cốp xe phía sau hơi lỏng lẻo, có thể bên trong đó có đồ vật nặng gì đó? Hoặc là suốt bao năm gió thổi mưa dầm, cửa khóa đã bị hoen gỉ hỏng rồi? Cô không kịp để ý đến sự bẩn thỉu, tìm được một cây gậy sắt trong đám cỏ gần đó, nhét vào khe hở của cốp, rồi cậy ra.

“Cô định làm gì vậy?”

Tư Vọng lúc này trông mới giống bộ dạng của đứa bé, nhìn hành động điên rồ của người lớn với vẻ rất nghi hoặc.

“Có thể giúp cô một chút được không?”

Xem ra Cốc Thu Sa không đủ lực, cậu bé thì lại cũng rất tích cực, giúp cô cùng cậy cốp xe lên, đồng thời lo lắng căng thẳng nhìn xung quanh, tránh để người qua đường cho rằng họ là bọn trộm xe.

“Thình” một tiếng, cốp xe được cậy ra!

Quả nhiên có một thứ mùi vị vô cùng quái dị ập tới, khiến cho họ xém chút nữa đã ngất lịm. Cốc Thu Sa lùi lại mấy bước liền, hai tay bịt chặt mũi, mắt nhìn chăm chăm vào trong cốp…

Con ruồi, mấy con ruồi to như những con bướm rệu rã bay ra ngoài, thoắt cái rơi xuống chân cậu bé.

Gió thổi tung bay chiếc khăn quàng đỏ trước ngực Tư Vọng.

Trong cốp xe có một tấm thảm giày cuộn tròn, cậu học sinh lớp 3 này thật không ngờ lại dám làm một việc mà ngay cả người lớn cũng không dám làm – lật giở tấm thảm đang cuộn chặt…

“Đừng!”

Lời nói của Cốc Thu Sa vừa phát ra, trong tấm thảm lộ ra một tử thi.

Nói một cách chính xác hơn, là một xác chết nam giới.

Nói một cách chính xác hơn nữa, tử thi nam giới này đã bị thối rữa nghiêm trọng, gần như chỉ còn xương trắng, nhưng bộ comple màu đen đầy những con dòi đang bò, còn có cả một chiếc giày da của nam giới, mới có thể nói rõ được giới tính của nạn nhân.

Anh ta chết ít nhất cũng đã hai năm rồi. Nhìn thấy hài cốt của nạn nhân, Cốc Thu Sa sợ hãi chạy xa, trốn ở phía sau thân cây đại thụ. Ngược lại, cậu bé trai lại rất trấn tĩnh, kiễng chân đóng cốp xe lại – để không phá hoại hiện trường vụ án, mặc dù nơi đây rất có thể không phải nơi giết người. Tư Vọng giống như một nhà trinh thám lão luyện, thận trọng quan sát xung quanh, không chạm vào bất cứ thứ gì để không để lại dấu vân tay, thật khó có thể tin được cậu mới chỉ 9 tuổi.

Nhưng, Cốc Thu Sa đã biết được nạn nhân là ai rồi.

Phần 2: Nước Vong Xuyên – Chương 3
Đánh giá bài viết