Phần 2: Nước Vong Xuyên – Chương 4

“Sau khám nghiệm của bác sĩ pháp y, thân phận của nạn nhân đã được xác định, chính là Hạ Niên đã mất tích hai năm trước.”

Người phát ngôn câu này chính là vị cảnh sát trung tuổi, giọng nói hơi khàn và trầm đục, ngồi trong văn phòng Tổng giám đốc của Tập đoàn Giáo dục Nhĩ Nhã, ánh mắt sắc bén quét một lượt khắp phòng.

Cốc Thu Sa vẫn chưa quên gương mặt này, năm 1995, trong mấy ngày Thân Minh bị nghi ngờ là hung thủ giết người bị bắt vào trong trại tạm giam, vị cảnh sát đang ngồi trước mắt đây đã đến tìm cô hai lần.

“Đúng vậy, khi tôi nhìn thấy chiếc xe Jeep này ở bên sông Tô Châu, tôi chợt nghĩ đến Hạ Niên. Những người đi xe loại này rất ít, lại là biển số vùng khác, còn có bức tranh bông hoa hồng cắm vào đầu lâu ở phía cốp xe. Lúc đó đã để lại cho tôi ấn tượng rất sâu sắc, có thể chắc chắn là xe của anh ấy.”

“Có thể nói cho tôi biết tình hình lúc đó được không? Tại sao cô không lái xe mà lại đi bộ cùng với một học sinh tiểu học về nhà?”

Cảnh sát Hoàng Hải hơn 40 tuổi, chín năm qua đã xảy ra rất nhiều vụ việc, làn da càng đen sạm hơn, nhưng vóc dáng vẫn rất rắn rỏi.

“Tôi thấy có lỗi với cậu bé đó quá, bởi vì sự hiếu kỳ của tôi, khiến cậu bé nhìn thấy một xác chết đáng sợ, tôi rất lo lắng sẽ lưu lại cho cậu bé một bóng tối u ám trong lòng.”

Cốc Thu Sa thở dài, hình như tất cả các vết nhăn đều hiện ra, “Tư Vọng là thiên tài mấy chục năm hiếm gặp, đứa trẻ như vậy chính là báu vật vô giá.”

“Tôi hiểu, có thể nói chuyện thêm một chút về nạn nhân được không?”

“Hạ Niên là phó tổng giám đốc tiền nhiệm của tập đoàn chúng tôi, vốn là thư ký Hội ủy viên Đoàn thanh niên của Bộ giáo dục thành phố, mấy năm trước theo bố tôi, xin từ chức và làm kinh doanh, cũng coi như là những người quản lý cấp cao gây dựng sự nghiệp. Tôi và anh ta cùng làm việc với nhau hai năm, con người này có năng lực làm việc rất tốt, tính khí thì hơi kỳ quái, nhưng cũng chưa từng gieo thù chuốc oán với ai.”

“Theo như báo cáo của khám nghiệm tử thi, sơ bộ phán đoán thời gian tử vong vào tháng 12 năm 2002, cũng gần với khoảng thời gian bị mất tích. Thi thể đã thối rữa hoàn toàn, cho nên bác sĩ pháp y khó có thể xác định chắc chắn nguyên nhân gây ra tử vong, nhưng qua vết dao trên quần áo của nạn nhân có thể phán đoán, chính là bị người ta đâm dao nhọn từ phía đằng sau nên tử vong. Hung thủ quấn thi thể vào trong thảm, đóng chặt trong cốp xe, vứt bỏ ở nơi hoang vắng nhất bên sông Tô Châu. Nơi đó rất ít người đi qua, và lúc mùa đông lạnh giá, thi thể cũng không dễ bị thối rữa. Đợi đến mùa xuân năm sau, đoạn đường đó tích tụ rất nhiều rác, mùi thối trà trộn cùng nhau, càng không khiến cho người khác chú ý.”

“Đúng vậy, năm đó anh ấy vô duyên vô cớ biến mất, tập đoàn còn tưởng anh ấy bị đối thủ cạnh tranh cướp mất. Chúng tôi cũng đã đăng báo và trên mạng thông báo tìm người, sau này mới nghĩ đến việc đến sở công an báo án mất tích, không ngờ anh ấy đã gặp điều không may từ lâu rồi.”

Đối với sự việc xảy ra bên sông Tô Châu tuần trước, đến giờ Cốc Thu Sa vẫn vô cùng sợ hãi. Đúng là ma xui quỷ khiến, thật không ngờ cô lại phát hiện ra chiếc xe Jeep của Hạ Niên, đồng thời dưới sự giúp đỡ của một học sinh tiểu học, bạo gan cậy nắp cốp xe, kết quả là tìm thấy thi thể của nhân vật quản lý cấp cao đã mất tích.

“Còn có một việc tôi muốn hỏi một chút, tôi đã điều tra hồ sơ của Hạ Niên, phát hiện ra anh ta tốt nghiệp khoa Trung văn trường Bắc Đại vào năm 1992, anh ta có một người bạn học cũng có hộ khẩu ở thành phố này, tôi nghĩ chắc chắn cô quen người đó chứ?”

Đối diện với ánh mắt sắc bén của cảnh sát Hoàng Hải, Cốc Thu Sa đã sớm đoán được, từ tốn trả lời: “Thân Minh.”

“Trùng hợp quá, năm 1995, khi tôi thẩm vấn Thân Minh, anh ta nói mình chuẩn bị được điều đến Bộ giáo dục thành phố, đã được nhắm sẵn anh ta sẽ trở thành thư ký Hội ủy viên Đoàn thanh niên. Chỉ mấy hôm sau, anh ta bị giết hại. Hai năm sau người có được chức vụ này lại là Hạ Niên, và thời gian anh ta được điều động đến Bộ giáo dục chỉ ngay một tháng trước khi Thân Minh bị giết.”

“Anh đang nghi ngờ điều gì? Cái chết của Hạ Niên và Thân Minh có liên quan đến nhau sao? Hay là ngược lại?”

“Tất cả mọi thứ đều có thể.”

Trái tim của Cốc Thu Sa đập dồn dập, chợt nhớ đến bức thư đó, là bức thư chính tay Thân Minh viết do Hạ Niên đưa cho bố cô. Vì bán đứng người bạn đại học tin tưởng anh ta nhất, Hạ Niên đã có được chức vụ thư ký Hội ủy viên Đoàn thanh niên.

Cô né tránh ánh mắt của Hoàng Hải, trả lời: “Tôi không biết.”

“Được rồi, rất cảm ơn sự phối hợp của cô, nếu như còn nhớ được ra việc gì, xin hãy liên hệ với tôi bất cứ lúc nào.”

Cảnh sát Hoàng Hải để lại một tấm danh thiếp rồi rời khỏi đó. Lòng bàn tay cô ướt đẫm mồ hôi, nhưng vẫn không nói bí mật đó ra.

Bức thư đó của chín năm về trước, vẫn luôn nằm trong tay bố cô, nếu như ông không muốn đưa ra, lời nói của cô liệu có tác dụng gì chứ.

Cốc Thu Sa đứng ngồi không yên hồi lâu, đột nhiên gọi tài xế chở cô đi đến trường tiểu học số 1 ở đường Trường Thọ.

Lại là giờ tan học chen lấn, cô nhìn thấy cậu bé tên gọi Tư Vọng, mặc bộ đồng phục của trường màu lam, đeo khăn quàng đỏ bước ra khỏi cổng trường.

Thị lực của cậu bé khá tốt, đã nhìn thấy Cốc Thu Sa giữa bao nhiêu chiếc xe, đi đến bên cạnh cửa sổ chiếc BMW 760, nói: “Cô Cốc, cô tìm cháu còn có việc gì không?”

“Về việc lần trước, cô đến xin lỗi cháu.”

“Chính là xác chết ở trong chiếc xe Jeep cũ nát bên sông Tô Châu sao?”

“Cháu chỉ là đứa trẻ 9 tuổi, sao có thể bảo cháu nhìn những thứ kinh khủng như thế chứ? Đây hoàn toàn là lỗi của cô.” Cốc Thu Sa mở cửa xe cho cậu bé, “Cháu lên đây nói chuyện nào.”

Tư Vọng dè dặt nhìn vào xe, lắc đầu nói: “Cháu sợ sẽ làm bẩn xe của cô.”

Xem ra cậu chưa bao giờ được ngồi loại xe tốt như thế này, và hiện giờ thì cậu bé đã nhận biết rõ thương hiệu của các loại xe, Cốc Thu Sa cười nói: “Không sao đâu! Mau vào đi!”

Cậu bé nhíu mày thận trọng ngồi vào trong, nhìn các vật dụng trong xe một lượt, rồi nói: “Cô Cốc, về việc cái xác đó, cô cứ yên tâm, cháu sẽ không vì thế mà gặp ác mộng đâu.”

“Thực sự không sợ hãi sao?”

“Cháu đã từng thấy xác chết, năm ngoái ông nội mất, còn nữa, năm nay bà nội cháu cũng qua đời rồi, cháu đều nhìn họ được đưa vào lò hỏa táng.

Cậu miêu tả rất nhẹ nhàng, Cốc Thu Sa ôm lấy vai cậu: “Đứa trẻ đáng thương.”

Đứa bé phả hơi nóng nói bên tai cô: “Con người sớm muộn gì cũng có ngày phải qua đời, sinh mệnh chẳng qua chỉ là một vòng tuần hoàn vĩnh hằng, luôn trùng lặp và hoán đổi giữa sự sống và cái chết.”

“Tư Vọng, xem ra ngoài ngữ văn và tiếng Anh, cháu còn thích đọc sách triết học nữa.”

“Cô có biết lục đạo luân hồi không?”

“Cháu nói ra xem nào.”

“Đạo trời, đạo nhân gian, đạo A tu la, đạo súc sanh, đạo ngã quỷ, đạo địa ngục – con người vĩnh viễn luân hồi trong lục đạo này, kẻ ác báo kiếp sau biến thành súc sanh, ác ma thậm chí xuống địa ngục, người lương thiện trở về cõi nhân gian và đạo trời. Chỉ có La Hán, Bồ Tát, Phật mới có thể thoát ra được lục đạo luân hồi.”

”Ừm, đây là cách nói của Phật giáo, nhưng cô theo đạo Thiên chúa.”

Cô giơ ra chiếc thập tự giá treo ở trước ngực.

Đứa bé học lớp 3 này nhìn cô bằng ánh mắt hơi kỳ lạ, như thể có thứ gì đó chạm vào mắt, lùi lại về phía cửa, nói: “Cô thực sự tin chúa Jesus sao?”

“Sao phải nói dối cháu chứ?”

“Vậy cô tin rằng con người sau khi chết có linh hồn, chúng ta đều đợi ngày tận thế Thượng đế đến phán xét, tin tưởng Jesus thì có thể được cứu chuộc và lên thiên đàng, ngược lại thì chỉ có thể xuống địa ngục phải không?”

“Cô…” Cốc Thu Sa không biết trả lời ra sao. Sau khi Thân Minh chết cô mới bước vào nhà thờ, “tin tưởng!”

“Có một số cuốn sách cổ nói: “Chết chỉ là một giai đoạn từ kiếp này sang kiếp sau, lúc khi cuộc phán xét ngày tận thế đến, tất cả những người đã chết đều phục sinh từ đống xương trắng, đứng trước mặt Chúa để tiếp nhận sự phán xét, nếu như tín ngưỡng của bạn đúng và hành thiện thì sẽ sẽ được lên vườn địa đàng để được trường sinh, nếu không thì sẽ chịu hình phạt của địa ngục.”

“Tiểu thiên tài, cháu đã xem tất cả các sách cổ của tôn giáo sao?”

Tư Vọng cứ nói tiếp suy nghĩ của mình: “Hoặc là, chỉ có đạo giáo là khác biệt, đạo giáo coi trọng sinh mệnh, theo đuổi sự bất tử, và thế giới của ma quỷ là một thế giới cân bằng với nhân gian. Cô nhìn thấy ma bao giờ chưa?”

Cúi đầu im lặng, không biết trả lời ra sao, cậu bé trai lại bổ sung thêm một câu với vẻ rất thần bí: “Cháu nhìn thấy rồi đấy.”

“Được rồi, cháu đánh bại cô hoàn toàn rồi, đừng thảo luận những vấn đề này nữa được không? Cô đưa cháu về nhà.”

Cậu bé do dự giây lát rồi nói ra một địa chỉ, người ta xế đã chờ đợi hồi lâu bắt đầu lái xe.

Mười phút sau, chiếc xe BMW tiến vào một ngõ nhỏ, bắt buộc phải liên tục bấm còi, mới khiến cho các ông bà già đang ngồi sưởi nắng tránh đường, còn phải giành đường với xe đạp và xe máy điện, nếu không phải là có sếp ngồi trong xe, tài xế đã kéo cửa xuống mà mắng ầm ĩ rồi.

“Cứ dừng ở đây đi!”

Mười phút sau, Tư Vọng chỉ vào một cây hòe lớn đang rụng lá, cậu bé nhảy xuống xe và nói “cảm ơn”, rồi chui vào trong ngôi nhà cũ có ba tầng, phía bên trong bức tường bẩn thỉu đó, không biết là những gia đình như thế nào sinh sống?

Phần 2: Nước Vong Xuyên – Chương 4
Đánh giá bài viết