Phần 2: Nước Vong Xuyên – Chương 6

Tháng 12 năm 2004, cuối tuần.

Thời tiết dần dần trở lạnh, cây hòe ở trong ngõ đã rụng sạch lá, đứng cô độc ở giữa mấy tòa nhà ba tầng màu xám.

Cốc Thu Sa bước xuống khỏi chiếc xe BMW 760, dặn dò tài xế đứng đây đợi cô. Cô một mình bước vào trong cánh cửa tối đen, bước qua những bậc cầu thang chật chội u tối, trên tường dán đầy những quảng cáo của bệnh viện Lão Quân. Cô cố gắng chịu đựng mùi khói dầu nồng nặc, đến được hành lang của tầng 3, để ý thấy nhà bếp và nhà vệ sinh đều dùng chung.

Gõ vào một cánh cửa, người phụ nữ ra mở cửa khoảng ngoài 30 tuổi. Cốc Thu Sa cảm thấy hơi kinh ngạc, người phụ nữ trông rõ ràng còn trẻ hơn cô, khiến người ta nhớ đến khuôn mặt của Vương Tổ Hiền hoặc Châu Huệ Mẫn, cô hỏi thử: “Xin hỏi đây có phải là nhà của bạn Tư Vọng không?”

“Tôi là mẹ của cháu, xin hỏi chị là ai?”

“Chào chị, chị chính là Hà Thanh Ảnh phải không, tôi là Cốc Thu Sa của Tập đoàn Giáo dục Nhĩ Nhã.”

Cô cố tình tỏ ra vẻ tự tin và kiêu ngạo, cộng thêm với bộ trang phục hàng hiệu Hermès, khiến cho đối phương đang mặc bộ đồ ở nhà phải thua xa.

“Ồ, thì ra là chị à, mời chị vào.” Hà Thanh Ảnh căng thẳng đặt chiếc áo len đang đan dở cho con xuống, quay đầu nhìn vào trong phòng, nói vẻ xấu hổ: “Thật ngại quá, nhà cửa vừa cũ vừa nát, có chuyện gì không ạ?”

“Rất cảm ơn Tư Vọng đã làm người đại diện phát ngôn cho công ty chúng tôi, trước đây thư ký của tôi vẫn liên hệ với chị, lần này tôi muốn đến nhà thăm hỏi, tiện thể mang theo quà giáng sinh cho hai mẹ con.”

Cô rút từ trong túi xách tay ra một bộ mỹ phẩm Chanel, mẹ Tư Vọng vội vàng lắc đầu: “Không, tôi không thể nhận thứ này được.”

“Cô Cốc, sao cô lại đến đây?”

Tư Vọng bước từ gian trong ra. Mỗi lần nhìn thấy gương mặt cậu bé này, giống như ánh mặt trời trong những ngày mưa phùn, thoắt cái là có thể đuổi được tiết trời u ám. Cốc Thu Sa mỉm cười nói: “Cậu bé, cô đến thăm cháu đấy.”

“Nhưng cháu không bảo cô đến mà?”

Cậu e thẹn cúi đầu, vội vàng cùng mẹ thu dọn bàn ghế, để có một chỗ sạch sẽ cho Cốc Thu Sa ngồi.

“Không cần phiền phức thế đâu, tôi đến thăm một chút rồi đi ngay.”

Cô chú ý thấy ở bên cửa sổ có một chiếc giường nhỏ, phía bên ngoài cửa sổ là cây hòe đại thụ đó, “Đây là giường của Tư Vọng à?”

“Đúng vậy, phía trong là phòng ngủ của tôi.”

Hà Thanh Ảnh ngượng ngùng trả lời, cơ thể cô vẫn rất hấp dẫn, thật khó có thể tin được đã có đứa con lớn ngần này. Mặc dù trước mặt vị khách, cô tỏ ra rất tự ti, nhưng Cốc Thu Sa lại nảy sinh vài phần đố kị. Trước khi đến cô đã đọc qua tài liệu về người phụ nữ này, rõ ràng bằng tuổi với mình mà. Đúng vậy, dung mạo của Tư Vọng hoàn toàn được thừa hưởng từ mẹ, chẳng trách mà đẹp đẽ thế.

Đột nhiên, có hai người đàn ông từ ngoài cửa bước vào, vừa nhìn đã thấy bộ dạng lưu manh, ngồi xuống không chút khách khí, nói: “Ồ, nhà có khách à?”

Sắc mặt của hai mẹ con Tư Vọng đều biến sắc, cậu bé quay người trốn vào phòng trong, người mẹ nói vẻ căng thẳng: “Xin lỗi, xin các anh nửa tiếng sau hãy đến được không?”

Có một tên tinh mắt, nhìn thấy món quà Cốc Thu Sa đem đến, kêu lên: “Ồ, cô mua được Chanel, sao lại không trả tiền cho sớm chứ?”

“Đừng nói nữa! Đó không phải của tôi.” Hà Thanh Ảnh đẩy đồ mỹ phẩm đến cho Cốc Thu Sa, ra hiệu bằng mắt, “Có phải không cô bạn học của tôi.”

Cốc Thu Sa hiểu ý thu mỹ phẩm Chanel lại, lạnh lùng nhìn hai tên côn đồ đó, nói: “Các anh chưa được sự đồng ý đã bước vào, như vậy là xâm phạm vào nhà riêng của dân, có tin không tôi sẽ gọi cảnh sát đến xử lý các anh?”

Cô tỏ ra bộ dạng có được sân sau rất vững chắc, khiến cho bọn chúng không dám vênh váo nữa, đối phương ngoan ngoãn bước ra nói: “Được, chúng tôi lát nữa sẽ đến, tạm biệt!”

Xem ra là bọn cho vay nặng lãi, Hà Thanh Ảnh đóng chặt cửa phòng, khuôn mặt đầy lo lắng: “Cảm ơn chị, thực là xấu hổ quá.”

“Nếu như có gì cần giúp đỡ, cứ nói cho tôi biết!” Cốc Thu Sa để lại một tấm danh thiếp, nhưng vẫn đưa số mỹ phẩm cho Hà Thanh Ảnh, “Tôi cảm thấy loại này rất phù hợp với chị.”

Cốc Thu Sa định bước ra khỏi cửa, Tư Vọng lại chạy ra, khẽ nói: “Cháu tiễn cô nhé !”

Cậu bé quay đầu nói với mẹ: “Mẹ đừng sợ, Vọng Nhi sẽ quay lại ngay, nếu như hai tên đó lại đến, mẹ đừng mở cửa nhé!”

Đúng là một đứa bé ngoan, Cốc Thu Sa quay trở xuống tầng dưới, vuốt ve khuôn mặt Tư Vọng, nói: “Được rồi, cô đã biết biệt danh của cháu rồi – Vọng Nhi.”

“Chỉ có mẹ mới có thể gọi cháu như vậy!”

“Bạn Tư Vọng, cháu muốn tiễn cô xuống, có phải là có điều gì muốn nói không?”

“Sau này…” Cậu nhìn xung quanh, trầm giọng nói: “Xin đừng đến nhà cháu nữa!”

“Cô hiểu ý của cháu, vậy thì cháu có thể thường xuyên đến nhà cô được không? Cô sẽ bảo tài xế đến đón cháu.”

“Được rồi, cháu đồng ý với cô.”

Cốc Thu Sa nhìn vào mắt cậu bé, cảm giác ghen tị càng tăng thêm, “Cháu rất yêu mẹ phải không?”

“Sau khi ông bà nội mất, mẹ chính là người thân duy nhất của cháu.”

“Mẹ cháu là một người phụ nữ tốt.”

Cô ngẩng đầu nhìn lên cửa sổ tầng 3, từ khí chất và cách ăn nói của Hà Thanh Ảnh có thể nhận ra, đây quyết không phải là một tiểu thị dân ở tầng lớp dưới đáy xã hội, thật đáng tiếc là không may lấy nhầm một người đàn ông, mặc dù đã sinh ra được một đứa con trai thiên tài, nhưng vẫn phải gánh chịu cảnh ngộ này.

“Cô Cốc, cô vẫn còn chưa về sao?” Tư Vọng chỉ vào xe của cô, người tài xế đang ngủ gật ở buồng lái.

“Không nỡ rời xa cháu đấy.”

Cô không kìm lòng được, vuốt ve khuôn mặt đứa trẻ, Cốc Thu Sa nghĩ trong lòng, Thượng đế thật là công bằng, có người đã có được hết tất cả mọi thứ, nhưng lại không có được đứa con đáng quý nhất; còn có người rõ ràng chẳng có gì cả, nhưng lại có được một báu vật vô giá như thế này.

Trong đầu chợt xuất hiện ra một suy nghĩ đáng sợ, cô rất muốn né tránh suy nghĩ này, dần dần bóp chết nó khi nó còn đang ở trong trứng nước, hoặc là nhốt chặt nó ở trong địa ngục tâm hồn.

Nhưng khi nhìn thấy cậu bé trước mắt đây, đôi mắt trong suốt, Cốc Thu Sa khó có thể kìm lòng được, bèn ngồi xổm xuống, cắn tai Tư Vọng, nói: “Nếu như cô có đứa con giống như cháu, vậy thì tất cả sẽ đổi khác.”

Tư Vọng nhìn cô vẻ khó hiểu, nhảy bật ra giống như là trúng đạn, rồi chạy một mạch lên trên lầu.

Phần 2: Nước Vong Xuyên – Chương 6
Đánh giá bài viết