Phần 2: Nước Vong Xuyên – Chương 7

Năm 2005, mùa xuân mãi không đến.

Mấy ngày này, Cốc Trường Long luôn cảm thấy cơ thể yếu mệt, mỗi buổi tối vào nhà vệ sinh mất ba lần. Thật không ngờ con người lại là loài động vật yếu đuối như vậy, gần như chỉ trong một đêm đã trở nên già nua, chưa biết chừng chỉ một ngày nào đó đã lại qua đời.

Trước đây thì chưa bao giờ nghĩ đến chữ “chết”.

“Bố ơi, con muốn bàn với bố một việc.”

Cốc Thu Sa bước vào thư phòng, những ngày đông vẫn chưa hoàn toàn trôi qua, cằm của cô đã có một chút mỡ.

“Rất quan trọng à?”

“Đúng vậy, con muốn nhận Tư Vọng làm con trai nuôi của con.”

“Con đang đùa đấy à?”

“Không ạ, con rất nghiêm túc, sự việc này con đã suy nghĩ hai tháng rồi, mọi việc trước sau cũng đều đã suy nghĩ rõ ràng, con bắt buộc phải nhận nuôi Tư Vọng, con yêu đứa bé này!”

Nhìn thấy nét mặt kiên quyết của con gái, Cốc Trường Long thở dài: “Thu Sa, con vẫn bướng bỉnh như vậy, giống như năm đó con quyết tâm cưới Thân Minh vậy.”

“Xin bố đừng nhắc đến người đó nữa.”

“Được rồi, lại đưa ra thêm một ví dụ nữa – giống như con nhất định đòi cưới Lộ Trung Nhạc vậy. Bây giờ con không hối hận sao?”

“Con không hối hận!”

Trong lòng Cốc Trường Long hiểu rất rõ, cuộc hôn nhân của con gái đã chỉ là hữu danh vô thực từ lâu rồi, đến nay chỉ là bằng mặt mà không bằng lòng, gắng gượng sống với nhau.

“Nó đã 9 tuổi rồi, không thể nào thực sự coi con là mẹ, tại sao lại không nhận nuôi đứa bé mới 3 tuổi, lúc nó còn chưa nhớ được gì?”

“Năm nay là đã chuẩn bị tròn 10 tuổi rồi.” Cốc Thu Sa vừa nhắc đến Tư Vọng, ánh mắt đã sáng long lanh, “Nhận nuôi một đứa trẻ không khó, nhưng ai cũng đều không thể nào dự liệu trước tương lai nó sẽ trở thành người như thế nào? Nếu như lại biến thành bộ dạng như Lộ Trung Nhạc, thì thà không có còn hơn! Nhưng Tư Vọng không như thế, nó là một miếng ngọc quý, thông minh tuyệt đỉnh, lại thấu hiểu lòng người, chỉ số IQ và EQ vượt qua cả người đã trưởng thành.”

“Người đã trưởng thành – được rồi, con là người đã trưởng thành, bố không can thiệp quyết định của con, nhưng con đã thương lượng với chồng mình chưa?”

“Năm năm trước, khi con nói cho anh ta bí mật mình không thể sinh con, đã từng nói muốn nhận nuôi một đứa bé, anh ta cũng không có ý phản đối.”

Cốc Thu Sa đến gần bố, ôm lấy vai ông, “Bố à, bố không biết con muốn có một đứa bé nhường nào đâu.”

“Dù sao cũng là huyết mạch của nhà người khác.”

“Lẽ nào để cho con rể của bố tiếp quản. Bố à, con biết ở bên ngoài bố có người phụ nữ khác, nếu như bố có thể sinh cho con một đứa em trai, thì con không phản đối đâu ạ.”

Câu nói này khiến Cốc Trường Long nổi giận: “Câm miệng!”

“Đứa trẻ Tư Vọng này là cơ hội cuối cùng của con, ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy nó, trong lòng con đã có một thứ cảm giác thân thiết, như thể kiếp trước chính là người con yêu nhất. Con không thể rời xa nó, không nhìn thấy nó thì khó có thể ngủ được, thực sự muốn đêm nào cũng được ôm chặt nó.”

“Đúng là rồ dại mất trí!” Cốc Trường Long đứng dậy đi lại mấy bước, “Nhận nuôi cũng chẳng phải là việc mình muốn là được, đứa bé không có bố mẹ sao?”

“Con đã điều tra hoàn cảnh gia đình Tư Vọng rồi, bố của nó tên Tư Minh Viễn, là công nhân đã bị thất nghiệp từ lâu, ba năm trước mất tích, gần đây vừa mới bị xóa tên khỏi sổ hộ khẩu, trên phương diện pháp luật thì đã là người chết. Trong vòng một năm, ông bà nội của Tư Vọng qua đời, còn ông bà ngoại đã qua đời từ trước khi cậu bé sinh ra, người mẹ Hà Thanh Ảnh chính là người giám hộ duy nhất của cậu bé.”

“Cô ta đồng ý nhường đứa con đẻ của mình cho con sao?”

“Đương nhiên là không đồng ý, nhưng con nghĩ, cuối cùng thì cô ta cũng sẽ vẫn đồng ý thôi. Người phụ nữ này trước đây vốn là nhân viên sở bưu chính, thu nhập không quá 3000 tệ, trong nhà lại nợ một số tiền, ngày nào cũng có bọn cho vay nặng lãi đến nhà đòi. Tháng trước, cô ta vừa mới bị đơn vị đuổi việc, đang ở trong tình trạng thất nghiệp, sẽ không gắng gượng được bao lâu nữa.”

“Nói như vậy thì chính là một kẻ nghèo rớt mồng tơi, có nằm mơ cũng đều muốn có được một cuộc sống giàu sang, nói không chừng là cố tình muốn tiếp cận con đấy. Thu Sa à, con quá đơn thuần, trước đây đã có Thân Minh làm tấm gương, con còn muốn đi theo vết xe đổ sao?”

“Không cho phép bố nhắc đến cái tên này!”

Con gái đột nhiên thét to, lao ra khỏi cửa. Mười năm nay, hai chữ “Thân Minh” vẫn là từ cấm kỵ trong gia đình này.

Bố cô lại thở hắt ra, vội vàng mở tủ, đeo kính lão, tìm thấy mấy viên thuốc giữa một đống thuốc rồi uống. Ngả vật người ra ghế và hít thở sâu, trong trí óc lại vẫn là khuôn mặt đó, mùa hè năm 1995, khuôn mặt đó đã xuất hiện vô số lần trong cơn ác mộng của ông.

Thân Minh.

Nếu không phải vì sự việc đó, Cốc Trường Long sao có thể đồng ý gả con gái cho anh chứ? Anh chàng này xuất thân hèn mọn, bố giết chết mẹ rồi lại bị bắn xử tử hình, đúng là khắc tinh đã khắc chết cả nhà.

Năm 1994, mùa hè, thư ký của Cốc Trường Long sinh con, do đó đã tạm điều Thân Minh người đã tốt nghiệp trường Đại học Bắc Kinh từ trường cấp 3 Nam Minh đến văn phòng hiệu trưởng trường đại học. Thân Minh làm việc rất cố gắng, viết mấy bài phát biểu cho hiệu trưởng đặc biệt xuất sắc, sau buổi lễ tốt nghiệp thì có rất nhiều lời khen ngợi, các bạn sinh viên đều tôn xưng anh là nhất đại sự biểu (bậc thầy một thời). Anh cũng giúp Cốc Trường Long đón tiếp rất nhiều vị khách nước ngoài, khả năng nói tiếng Anh lưu loát của anh khiến cho ai nấy đều kinh ngạc, từ việc đặt khách sạn, nhà ăn cho đến thăm quan du lịch, tất cả đều được sắp xếp đâu ra đấy, mọi người đều luôn miệng khen ngợi.

Thế là, Cốc Trường Long đã chọn Thân Minh đi giải quyết sự việc đó. Ông đưa cho Thân Minh một cái túi nhỏ, nói là pháp khí đem về từ núi Phổ Đà, chuyên để trấn nhà tránh tà. Phó hiệu trưởng trường lúc đó họ Tiền, xuất thân từ giáo sư nghiên cứu học thuật, thường ngày ít khi có mối quan hệ với chốn quan trường, mấy năm nay thì không được thuận lợi, thường xuyên bị bệnh nằm viện. Bởi phong thủy căn nhà không tốt, chỉ cần đưa bảo vật này lén để vào trong lọ hoa ở phòng khách nhà ông, là có thể trấn áp được tất cả tà khí, để các phương diện về sức khỏe sự nghiệp gia đình đều được hưng thịnh. Nhưng hiệu phó Tiền là một nhà khoa học nổi tiếng, tin vào chủ nghĩa duy vật, từ trước tới nay đều bài xích thuyết phong thủy, nếu như tặng trước mặt ông ấy sẽ bị từ chối, cho nên chỉ có thể để Thân Minh lấy danh nghĩa là đến nhà bàn chuyện, nhân lúc ông ấy không để ý sẽ thả túi đó vào trong bình hoa, như vậy thì thầy hiệu phó Tiền cũng không biết, và tình thế sẽ thay đổi theo chiều hướng tốt đẹp lên. Thân Minh cứ tưởng là thật, bèn đi đến nhà hiệu phó Tiền, thuận lợi hoàn thành việc mà Cốc Trường Long giao cho.

Mấy hôm sau, thầy hiệu phó Tiền bị Hội ủy viên điều tra kỷ luật điều tra, rồi lại bị viện kiểm sát khởi tố vì tội nhận hối lộ. Thì ra có người đã tố giác ông nhận hối lộ, cất giữ tiền hối lộ trong bình hoa ở phòng khách. Kết quả là lục soát ra được một túi nilon cất giấu 20.000 đô la Mỹ. Thầy hiệu phó Tiền đúng là một con mọt sách, không chịu được nỗi nhục như vậy, trong phòng giam của trại tạm giam, dùng ống quần để treo cổ tự vẫn.

Sau khi sự việc xảy ra, Thân Minh mới biết được chân tướng – Phó hiệu trưởng Tiền và Cốc Trường Long từ lâu đã bất hòa, trong vấn đề bao thầu nhà ăn trong trường đại học, phó hiệu trưởng Tiền cho rằng Cốc Trường Long rất có khả năng đã tham ô, bỏ tiền vào túi riêng, khiến cho lãnh đạo cấp trên chú ý. Cốc Trường Long gần như bị rơi vào cảnh tuyệt vọng, mới nghĩ ra chiêu bài hiểm độc tàn nhẫn này. Nhưng bản thân ông không tiện ra mặt, người duy nhất có thể lừa dối và lợi dụng, chính là Thân Minh.

Cuối cùng, hôn sự giữa Thân Minh và Cốc Thu Sa cũng được nhạc phụ đại nhân đồng ý.

Năm sau, hôn lễ của con gái sắp đến, liên tục xuất hiện những tin tức không hay, cho đến tận khi Thân Minh trở thành nghi phạm giết người. Vừa khéo, đúng lúc đó, Bộ giáo dục mới điều đến một người tên Hạ Niên, đưa cho ông bức thư do chính tay Thân Minh viết. Cốc Trường Long toát mồ hôi lạnh, ông hiểu rất rõ câu nói “bí mật vụ việc bỉ ổi” mà trong thư nói là ám chỉ điều gì, càng sợ sau này Thân Minh sau khi vươn cao bay xa lại lợi dụng bí mật này để khống chế mình, đến lúc đó thì ông lại trở thành con rối trong tay con rể.

Thế là ông quyết định hủy hoại tiền đồ của Thân Minh.

Sau khi đi du lịch Vân Nam cùng con gái trở về, Cốc Trường Long nghe nói đến cái chết của Thân Minh, không hề cảm thấy đau lòng, ngược lại, lại thở phào nhẹ nhõm như thoát được gánh nặng. Cuối cùng cũng đã loại bỏ được quả bom hẹn giờ này, và bí mật đó cũng mãi mãi được chôn vùi dưới phần mộ.

Dạo này, Cốc Trường Long thường lo lắng không yên, ông lại mơ thấy Thân Minh.

Sau khi tan học, Cốc Thu Sa thường đưa Tư Vọng về nhà. Cô thuê một sân bóng tennis, hàng tuần dạy đứa bé này. Xem ra Tư Vọng cũng rất biết hưởng thụ, lần nào cũng chơi rất vui, cuối cùng ăn một bữa ăn thịnh soạn, tài xế mới đưa cậu về nhà.

Cậu bé nhìn thấy Cốc Trường Long ngồi cô độc trong thư phòng, bèn đặc biệt đến để bầu bạn cùng ông, chơi cờ tướng hoặc trò chuyện về quốc gia đại sự. Mười năm trước, Thân Minh cũng dùng cách này để lấy lòng nhạc phụ tương lai. Cốc Trường Long sưu tập cất giữ rất nhiều cuốn sách cổ có giá trị, cậu bé 9 tuổi rất hứng thú, trong số đó có cuốn “Hội chân ký” của Nguyên Chẩn được Kim Thánh Thán phân tích bình luận. Cốc Trường Long dù sao cũng là người đã từng làm hiệu trưởng đại học, là người yêu quý nhân tài, bèn hào phóng tặng cho cậu bé cuốn “Sáu tài tử thiên hạ”.

Vào một buổi cuối tuần, Tư Vọng ở trong phòng chơi trò chơi điền chữ ở trên báo với ông, Cốc Thu Sa và Lộ Trung Nhạc mỗi người đều có việc riêng đi ra ngoài, ngay cả người giúp việc cũng xin nghỉ ốm, cả ngôi biệt thự to rộng chỉ có một già một trẻ. Cốc Trường Long đang cảm thán sự thông minh của đứa bé này, ngay cả câu đố chữ chính ông cũng khó điền ra được mà Tư Vọng chỉ chớp mắt đã giải quyết xong.

Đột nhiên, tim ông nhói đau, trời đất quay cuồng – bệnh tim bột phát.

Cốc Trường Long đau đớn ngã vật xuống đất, đầu toát mồ hôi đầm đìa, nhưng lại không nói được câu nào, ngón tay run rẩy chỉ vào ngăn kéo.

Tư Vọng cuống cuồng mở ngăn kéo ra, toàn là thuốc nhập khẩu của nước ngoài, viết dày đặc những chữ nước ngoài, vốn không thể biết được loại nào mới là thuốc cấp cứu bệnh tim. Cậu cúi người xuống hỏi ông, Cốc Trường Long mắt đã sắp trắng dã rồi. Trong mười giây giữa thời khắc sinh tử, Tư Vọng lướt nhìn nhanh tất cả các lọ thuốc một lượt, rồi nhanh chóng tìm được loại thuốc cần thiết, đồng thời đọc hiểu được cách hướng dẫn sử dụng, lấy ra hai viên, nhét vào trong miệng Cốc Trường Long, rồi lại cởi cúc áo ông ra, ấn vào lồng ngực ông để làm công tác cấp cứu cho người bị bệnh tim, đã cứu được cái mạng già từ quỷ môn quan trở về. Tối đó, Cốc Trường Long đồng ý kế hoạch nhận nuôi đứa bé này.

Phần 2: Nước Vong Xuyên – Chương 7
Đánh giá bài viết