Abidan đến sớm. Lần này, cậu được dẫn đến chỗ có một cái hiên. Mặc dù, cho đến giờ cậu đã đến cung điện vài lần, nhưng cậu vẫn cảm thấy như bị lạc bởi cái qui mô rộng lớn và phức tạp của nó. Cung điện này, như tất cả mọi người ở Jerusalem đều biết, không chỉ có một tòa nhà. Có bốn công trình chính tạo nên cung điện của nhà vua. Abidan chưa nhìn thấy nơi nào có nhiều phòng và các khu vực phụ trợ như thế.

“Hôm nay chúng ta lại đến Điện Chầu ạ?” Abidan hỏi viên quan hầu cận ra đón cậu mỗi lần cậu đến.

“Không”. Viên quan hầu không nói gì nữa, và Abidan nghĩ rằng sẽ thiếu khôn ngoan khi nài ép con người này.

Kẻ hầu người hạ đi lại rất nhẹ nhàng. Có mấy người đàn ông mặc áo choàng đắt tiền đi ngang qua. Abidan cố hết sức để tránh tiếp xúc bằng mắt với họ. Con trai của một người thợ mộc không có quyền nhìn những người quan trọng như thế.

Abidan đi sau viên quan hầu ba bước, cho đến khi ông ta dẫn cậu đến một bức tường ở ngoài nhà. Song cửa sổ là lưới mắt cáo làm bằng gỗ tuyết tùng, khiến nó trông giống như vách ngăn. Viên quan hầu mở hai cánh cửa gỗ cao và dày, Abidan thấy mình đã lại ở bên ngoài. Tòa kiến trúc nằm trước mắt cậu bé khiến cậu nín thở.

Lần đầu tiên khi cậu gặp vua Solomon, nhà vua đứng trong khoảng sân nhỏ có ghế đá và đài phun nước. Abidan tin rằng cái sân đó là một trong những cái sân đẹp nhất mà cậu từng thấy – cho đến nay.

“Nhà vua đang ở chỗ cái hiên kia. Đừng đến gần Người khi Người chưa cho gọi nhé. Cậu có hiểu không?”

“Vâng, cháu hiểu.”

Viên quan hầu ra hiệu cho Abidan bước qua ngưỡng cửa.Khi cậu làm xong, viên quan hầu đóng cửa lại. Abidan đứng một mình, giữa những cột đá cao có những chiếc xà to bằng gỗ tuyết tùng gác ngang qua. Phía bên kia là một chiếc hồ bơi không sâu lắm nhưng to và dài, đang phản chiếu ánh sáng lấp lánh. Có mấy con chim đang uống nước ở mép hồ. Một con công đang đi tha thẩn, cứ như thể nó là chủ nhân của tất cả mọi thứ trong tầm nhìn của nó. Có một bức tường cao bao quanh khu vực này, được xây bằng ba hàng đá lớn đẽo bằng tay và trên mặt tường có các xà lớn bằng gỗ tuyết tùng.

Abidan từ từ đi qua khoảng sân trống. Cậu có thể ngửi thấy vị ngọt của không khí đẫm hương thơm của các loài hoa. Abidan cảm thấy như thể cậu đang ở trong Vườn địa đàng.

Giữa các hàng cột có lát những phiến đá phẳng, rộng, màu trắng, tạo thành một bề mặt bằng phẳng cho người đi bộ.

Abidan nhướng mắt rồi nhìn chăm chăm suốt hàng hiên dài. Cuối hàng hiên là một kiến trúc có mái che, và ở trung tâm của nó có một chiếc ghế lớn, giống như ngai vàng, nhưng được thiết kế đơn giản hơn. Solomon đang ngồi trên ngai vàng. Xung quanh ông là ba người đàn ông: hai người ít tuổi hơn cha của Abidan và một người trông có vẻ đã già.

Cậu bước lại gần hơn vài bước. Abidan có thể nghe thấy giọng nói của họ nhưng không nghe rõ lời. Người đàn ông lớn tuổi hơn rất sôi nổi, đang chỉ tay vào hai người kia. Solomon nghiêng người về phía trước, chăm chú lắng nghe người đàn ông lớn tuổi đó.

Abidan dừng lại, cậu không muốn đến gần khi chưa được truyền gọi. Lời cảnh báo của viên quan hầu vang lên trong tai cậu. Tuy nhiên, cậu cảm thấy thật mâu thuẫn. Cậu có nghĩa vụ đến gặp nhà vua và không muốn bị coi là đến muộn, nhưng cũng không muốn làm gián đoạn công việc của ông. Cậu quyết định đứng trong tầm nhìn của nhà vua, nhưng không dám cử động để khỏi làm mất sự chú ý của Solomon đối với công việc ông đang làm. Cậu đã chọn sự kiên nhẫn.

Đầu Solomon hết xoay bên này lại xoay sang bên kia, cậu lắng nghe những người đàn ông ở phía trước. Hai người đàn ông trẻ tuổi đứng bên phải, còn người đàn ông cao tuổi đứng bên trái nhà vua. Cuối cùng, nhà vua nhìn lên và nhìn vào mắt Abidan. Nhà vua đứng dậy, nói câu gì đó với ba người đàn ông, ra hiệu cho họ tránh sang một bên, rồi bước ra khỏi khu vực có mái che để đi vào con đường có mái vòm. Ông chưa đi được ba bước thì những người hầu đã xuất hiện cùng với những đĩa thức ăn và các chai nước uống. Ba người đàn ông tự ra lấy đồ ăn.

“Ta đã khiến con phải chờ đợi sao, Abidan?”

“Chỉ một chút thôi ạ, thưa Đức Vua. Con thấy là Người đang rất bận.”

Solomon cười khúc khích. Đây là lần đầu tiên Abidan thấy ông cười như vậy, “Đúng, có nhiều điều khiến ta phải chú ý.”

“Những người đàn ông kia có vẻ đang cãi lộn. Đức Vua đang xử vụ tranh chấp này ạ?” Cậu dừng lại, sau đó nhanh chóng nói thêm, “Đức Vua có cho phép con hỏi không ạ?”

“Con sẽ là người quan sát, Abidan ạ, và kỹ năng đó sẽ giúp con rất tốt.”

“Cảm ơn Đức Vua.”

“Nhưng con cũng đoán sai rồi.”

“Sai ạ?”

Solomon đặt một tay lên vai cậu bé và dẫn cậu đi dọc con đường lát đá giữa các hàng cột. “Họ có một tranh chấp, nhưng không giống như tranh chấp con đã nhìn thấy hôm trước. Họ làm việc cho ta.”

“Con hiểu ạ.”

“Chưa hiểu đâu, nhưng con sẽ hiểu.” Solomon tới chỗ hồ bơi đang phản chiếu và ngồi bên mép hồ. Abidan cùng ngồi với ông. “Con chú ý đến điều gì ở ba người đàn ông kia?”

“Một người trông đã già, còn hai người kia trẻ hơn.”

“Trông đã già ư?” Solomon liếc nhìn lên con đường và nhìn chằm chằm về phía người đàn ông nọ. “Đúng, ông ấy trông già vì một lý do – ông ấy đã già rồi.”

“Con không có ý không tôn trọng ông ấy đâu ạ,” Abidan nói.

“Ông ấy rất tự hào về tuổi tác của mình, cũng đáng thế. Tên ông ấy là Jada, và ông ấy là một trong những kiến trúc sư chính của ta. Con đã nghe nói về kênh dẫn nước mà ta đang xây dựng chưa?”

“Rồi ạ, thưa Đức Vua. Ai ở đất nước này cũng đều biết rồi ạ.”

“Jada được giao nhiệm vụ xây dựng nó. Hai người đàn ông kia là trợ lý của ông ấy.”

“Nhưng mà, họ đang tranh luận với ông ấy?”

“Họ rất đam mê công việc họ đang làm. Kênh dẫn nước sẽ vẫn còn đó rất lâu sau khi tất cả chúng ta đã về với tổ tiên của mình.”

Abidan nhìn chằm chằm xuống đất. Ý nghĩ về thời đại sau khi vua Solomon chết đi khiến cậu cảm thấy buồn bã.

“Enosh và Shobi có một ý tưởng mới về cách mở rộng một thung lũng nhỏ. Họ muốn thay đổi đường đi của kênh dẫn nước này. Jada cho rằng đó là một quyết định tồi. Ta đã đồng ý với Enosh và Shobi, nhưng Jada nói rằng ta đã sai lầm.”

Tiết lộ của nhà vua khiến Abidan ngạc nhiên. “Ông ấy nói với Người là Người đang sai lầm ư? Đức Vua là người khôn ngoan nhất trên cõi đời này mà.”

“Con cho rằng một người khôn ngoan luôn luôn đúng, phải không, Abidan?”

Abidan nhận ra giọng điệu này. Bài học hôm nay đã bắt đầu. Sau một lúc suy nghĩ, cậu nhận ra bài học đã bắt đầu từ lúc cậu đến đây. “Con luôn nghĩ như vậy, thưa Đức Vua.”

“Một người khôn ngoan là người biết lắng nghe sự khôn ngoan khác chứ không phải sự khôn ngoan của mình. Jada đã cho ta những lời khuyên tốt trong những năm qua.”

“Nhưng thưa Đức Vua, Người nói rằng Người đã đồng ý với hai người kia cơ mà.”

“Ta đã nói như thế, Abidan ạ, nhưng ta đã học được một số điều. Những gì ta đang nói với con là bí mật.Con không được nhắc lại những lời đó. Ta có thể tin con không?”

“Có ạ.”

“Thay đổi kế hoạch đã lập cho việc xây dựng con kênh có nghĩa là nó phải cắt qua nhà cửa của rất nhiều người. Chúng ta sẽ phải mua số đất đó. Enosh và Shobi có những người thân trong gia đình sẽ được hưởng lợi từ việc bán nhà. Không nghi ngờ gì nữa, một số lợi nhuận đó có thể vào tay Enosh và Shobi.”

“Vậy là, họ sẽ giàu lên.”

“Đúng.”

Abidan suy nghĩ một lúc. “Họ đã khuyên Người làm một việc gì đó chỉ có lợi cho họ?”

“Không phải chỉ có lợi. Có một số ý khôn ngoan trong lời đề nghị của họ, nhưng động cơ của họ không có lợi gì đối với việc xây dựng thành công một con kênh. Trước khi ta biết về kế hoạch của họ, ta tin rằng họ đã đưa ra một lời khuyên khôn ngoan. Sau đó, Jada đã đến với ta. Con có học hỏi được gì từ chuyện này không?”

“Đừng bao giờ nói dối Đức Vua.”

Một lần nữa, Solomon lại cười khúc khích. “Rất đúng, nhưng câu trả lời của con còn thiếu. Hãy nhớ câu cách ngôn này: ‘Các kế hoạch thất bại vì thiếu cố vấn, nếu có nhiều cố vấn thì các kế hoạch đó sẽ thành công.’” [Cách ngôn 15:22].

Abidan để những lời này từ trong tâm trí của mình tuôn ra: “Người khôn ngoan biết rằng có thể tìm thấy sự khôn ngoan trong lời khuyên của người khác.”

“Con đang dần dần giỏi lên trong lĩnh vực này đấy, Abidan ạ. Con nói đúng, nhưng còn nhiều điều nữa. Hãy nhớ rằng, Enosh và Shobi đã khuyên ta, và lời khuyên của họ lúc đầu dường như rất đúng đắn.”

“Nhưng Người đã biết rằng họ đã có lợi lộc gì đó qua lời khuyên mà họ đưa ra.”

“Chính xác. Jada đã cho ta lời khuyên tốt và động cơ của ông ấy là vì sự thành công của dự án của chúng ta, không phải điều gì khác. Ta trả tiền hậu hĩnh cho ông ấy làm việc. Ông ấy không cần phải lừa ta.”

“Thưa Đức Vua, thế thì lời khuyên sẽ tốt nhất khi nó xuất phát từ một người khôn ngoan và không tham lam.”

“Đúng. Người khôn ngoan học hỏi từ những người mà anh ta có thể tin tưởng đã, sau đó mới lắng nghe lời khuyên.” Solomon đứng lên. “Ta phải quay lại rồi.”

“Thưa Đức Vua, con có thể hỏi là, chuyện gì sẽ xảy ra với Enosh và Shobi?” Abidan cảm thấy cái nhìn của Solomon xuyên suốt người mình.

“Không gì cả.”