Ngày hôm sau.

17 tháng 6 năm 1995.

Sáng sớm, tôi thay một bộ quần áo mới ngồi xe bus đi đến khu trung tâm thành phố, có thể còn gặp họ khi họ chưa rời khỏi nhà. Nói ra cũng buồn cười, lần đầu tiên đến nhà bạn gái, tôi vừa kích động vừa luống cuống, trong tay xách đủ loại quà, khiến Cốc Thu Sa chế nhạo một trận. Nhưng bố cô lại là người đơn giản dễ gần, là hiệu trưởng trường đại học cho nên đã thảo luận với tôi về vấn đề giáo dục. May mà tôi cũng chuẩn bị từ trước, cũng nói được những suy nghĩ khá độc đáo, khiến ông ít nhiều cũng có sự nể phục.

Chín giờ đúng, tôi đến trước cổng nhà Cốc gia, chỉnh đốn lại trang phục đầu tóc, run rẩy ấn chuông cửa.

Ở phía trong cửa hồi lâu không có âm thanh nào, tôi chạy đi hỏi người bảo vệ, mới biết bố con họ tối qua đã ra khỏi nhà, có một chiếc xe hơi của đơn vị đến đón, nghe nói là đi du lịch Vân Nam.

Ngẩng mặt lên nhìn mặt trời, tôi mặc cho đôi mắt bị chói không mở ra nổi, khuôn mặt của người vợ chưa cưới trong đầu tôi cũng bị nướng cháy nhạt nhòa.

Đột nhiên, tôi vô cùng mong muốn được gặp một người, giả sử người trên thế gian này đều vứt bỏ tôi.

Trước 12 giờ trưa, tôi đến được khu chung cư sáu tầng, ấn chuông cửa ở tầng 4, “Ai vậy?”

Một người phụ nữ ngoài 40 tuổi mở cửa phòng, trong tay còn cầm một chiếc muôi xào đồ ăn, nhìn vị khách không mời là tôi với vẻ đầy nghi hoặc.

“Xin hỏi, đây có phải là nhà của kiểm sát viên Thân Viện Triều không?” Thật ra, tôi biết bà, nhưng bà hình như không biết tôi.

Đối phương chưa kịp trả lời, một nam giới trung niên xuất hiện bên cạnh bà ta nhíu mày nói:

“Tôi biết cậu đến tìm tôi làm gì.”

Tôi còn chưa kịp nói gì, ông ta đã kéo tôi vào phòng, ông ta dặn vợ trở vào bếp tiếp tục nấu ăn, rồi để tôi ngồi ở ghế sofa, và đóng cửa phòng khách lại.

“Bà ấy biết tôi là ai chứ?”

“Đúng vậy, nhưng cô ấy đã bảy năm rồi chưa gặp cậu.” Người đàn ông có tên Thân Viện Triều rót cho tôi một cốc trà, “Sắc mặt của cậu không được tốt lắm.”

“Chắc ông đã nghe nói rồi chứ?”

“Thân Minh, việc của chúng ta có ai đã biết chưa?”

Trông nét mặt nghiêm túc của ông ta, tôi chỉ có thể cười đau khổ, điều ông ta quan tâm nhất quả nhiên vẫn là việc này.

“Tôi chưa bao giờ nói, nhưng không biết vì nguyên nhân gì, tháng trước đột nhiên trong trường lại lưu truyền rồi.”

“Rõ ràng có thể thấy, có người muốn hại cậu.”

“Rõ ràng là muốn giết tôi.”

Ông ta đi lại trong phòng khách mấy bước: “Có ai đã biết bí mật này?”

“Ngoài ba người chúng ta ở trong căn phòng này, ngoài bà ngoại tôi thì không còn ai nữa.”

“Không nên nghi ngờ vợ tôi, cô ấy mãi mãi không bao giờ nói cái bí mật này ra đâu.”

Tôi đến đây không phải hỏi việc này, tôi khó có thể mở miệng nhưng sự việc đã đến nước này chỉ có thể đến tìm ông ta thôi. “Ông có thể giúp tôi được không?”

“Giúp cậu rửa sạch hiềm nghi?”

“Cảnh sát đã thả tôi ra rồi! Họ cũng biết là tôi bị hãm hại, chỉ là những người bên ngoài chưa hiểu rõ điều này.”

“Thực ra tôi rất lo nếu như cậu bị oan thật, công an sẽ đưa vụ án của cậu khởi tố lên viện kiểm sát, tôi – một kiểm sát viên phải làm thế nào đây?”

Thân Viện Triều có khuôn mặt kiểu giống như kiểu người anh hùng có trong phim ảnh của những năm 80 của thế kỷ 20, mỗi lần nghe ông ta nói như vậy, tôi lại nảy sinh cảm giác chán ghét.

“Nếu như tôi chết thì sao?”

Câu nói này khiến ông ta ngừng lại vài giây, rướn lông mày, “Lại sao thế?”

Thế là, tôi nói ra tất cả những việc xảy ra tối qua bao gồm cả việc tôi bị đuổi việc và khai trừ ra khỏi Đảng cho đến tình hình gia đình vợ chưa cưới trốn tránh tôi, nói toàn bộ sự việc cho ông ta. Đến tận khi tôi không thể miêu tả được việc của ngày mai, cúi đầu uống cạn cốc trà, còn nhai nát cả lá chè và nuốt xuống.

Ông ta bình tĩnh nghe tôi nói xong, rồi giành cốc trà trên tay tôi, khẽ nói: “Gần đây cậu đã làm việc gì?”

“Chẳng có việc gì đặc biệt cả, chuẩn bị kết hôn, sửa nhà, hướng dẫn học sinh ôn tập cho kỳ thi đại học…”

“Cậu có làm việc gì có lỗi với vợ chưa cưới của mình không?” Ông ta vỗ vào vai tôi, “Cậu đã 25 tuổi rồi, chắc là biết ý tứ trong câu hỏi của tôi.”

“Tôi…”

Nhìn vào mắt người đàn ông trung niên này, tôi lại không biết nên trả lời câu hỏi này ra sao?

“Cậu có việc giấu tôi.”

“Xin lỗi, tôi nghĩ tôi không thể nói – nhưng hiện giờ tôi đang đối mặt không phải sự việc này.”

“Tất cả mọi việc tổng kết lại thì đều là một việc, hãy tin tưởng vào kinh nghiệm một người kiểm sát là tôi đây, tôi đã quen biết qua lại với vô số tội phạm, tôi biết động cơ gây án của từng người, và cả trong nội tâm họ suy nghĩ những gì?”

“Tôi xin, tôi không phải là kẻ sát nhân, bây giờ tôi là người bị hại.”

“Cậu vẫn còn quá trẻ! Nhưng nếu cậu nói cho tôi biết, có lẽ có thể cứu được mạng của cậu, đây cũng là cơ hội duy nhất để tôi có thể giúp đỡ cậu.”

Tôi nới cổ áo và nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng mặt trời chiếu thẳng vào chậu hoa lan quân tử của ông, còn tôi thì lắc đầu nói: “Không, tôi không thể nói.”

“Thế thì đáng tiếc quá!”

Ông ta đi đến phía sau tôi, nói bên tai tôi, “Cậu rất giống hồi tôi còn trẻ! Đã đói rồi chứ? Hãy ở lại nhà tôi ăn cơm nhé.”

Chưa đợi tôi trả lời, ông đã bước vào nhà bếp để dặn dò vợ.

Giữa trưa, tôi cũng chẳng có nơi nào để đi, đành ngồi đợi chủ nhân bê đồ ăn lên. Đây cũng là lần đầu tiên tôi ăn cơm ở đây.

Mấy tuần trước trong trường cấp 3 Nam Minh bắt đầu lưu truyền hai lời đồn liên quan đến tôi…

Lời đồn đầu tiên là, cô nữ sinh xinh đẹp nhất của lớp 12B Liễu Mạn và thầy Thân Minh chủ nhiệm lớp đã nảy sinh quan hệ yêu đương, phiên bản “Quỳnh Dao” nói chúng tôi là phiên bản hiện thực của “Song ngoại”, lời đồn độc miệng nhất còn nói là Liễu Mạn xin nghỉ ốm mấy ngày để đi phá cái thai của tôi.

Lời đồn thứ hai, nói tôi có xuất thân đê tiện, không giống như ở trong sổ hộ khẩu ghi chép. Là người bố năm tôi 7 tuổi đã bị bắn chết vốn không hề có mối quan hệ huyết thống với tôi. Người mẹ sinh ra tôi là một người đàn bà xấu xa, tôi là đứa con ngoài giá thú mang theo nỗi sỉ nhục và tội lỗi đến cái thế giới này.

Được rồi, sự việc nói tôi là con ngoài giá thú vốn không phải là lời đồn.

Người đàn ông đem lại cho tôi sinh mệnh chính là người đang ngồi trước mặt tôi đây, kiểm sát Thân Viện Triều, chuẩn bị dùng bữa trưa với tôi. Nhưng tôi chưa bao giờ thừa nhận ông là bố tôi, ông ta cũng không thừa nhận tôi là con trai ông ta.

Nhưng, vợ ông ta đã sớm biết việc này từ lâu, bà ta lẽ ra đã nhớ ra tôi là ai nhưng không tỏ ra thái độ thù địch gì đối với tôi, ngược lại lại luôn tay gắp đồ ăn vào bát cho tôi. Nói thực, đây là bữa ăn thịnh soạn ngon miệng nhất của tôi từ khi bị giam vào trong ngục.

Sau bữa trưa, Thân viện Triều tiễn tôi xuống dưới lầu. Không biết có thể nói với ông điều gì, tôi im lặng quay người rời khỏi đó, nhưng ông lại kéo tôi từ phía sau và khẽ ôm lấy tôi.

Tôi nhớ lần trước ông ôm tôi, là hơn mười năm trước.

“Bảo trọng!”

Ánh mặt trời lúc hơn một giờ chiều vô cùng chói chang, dưới bóng râm của cây trúc đào ở trong vườn hoa của tiểu khu, đôi môi ông run rẩy, “Con trai!”.

Cuối cùng ông cũng gọi tôi là con trai rồi, nhưng tôi lại không gọi ông là bố, ngượng ngùng gật đầu rồi lại im lặng rời khỏi đó.

Đây là lần cuối cùng ông gặp tôi. Hai giờ đồng hồ sau, khi tôi quay về trường chuyên cấp 3 Nam Minh, ông già canh cửa gọi tôi lại: “Thầy Thân, bệnh viện gọi đến, bảo cậu đến đó một chuyến!”