Ngày mùng 6 tháng 6 năm 2005.

Xe tàu điện ngầm đông đúc chật chội lao nhanh, màn hình di động đang phát ra bản tin, là công ty phát thanh ABC của Mỹ gần đây phát hiện ra một cậu con trai tên James, thật không ngờ là phi hành viên của đội hải quân hy sinh trong thế chiến thứ II, được chuyển thế. Đứa bé này từ nhỏ đã có trí nhớ của phi hành viên, bao gồm những linh kiện chuyên ngành của chiến cơ trong thế chiến thứ II và phục vụ hàng không mẫu hạm, và người phi hành viên này từ trước đến nay đều rất lặng lẽ không ai hay biết. Chị của phi hành viên nói, cậu bé này sau khi đến nhà cô ấy liền nhận ra một bức tranh của mẹ cô, việc này chỉ có cô và cậu em trai đã mất cách đây nhiều năm biết.

Cậu trầm mặc và bình thản xem đoạn phim này, rồi lại nhìn thấy khuôn mặt mình ánh ra từ phản quang cửa kính của tàu điện ngầm.

Tuyến số 3 đi đến Sân bóng Hồng Khẩu, ra khỏi tàu điện ngầm, đi đến góc đường vang lên tiếng hát của Châu Kiệt Luân. Đi qua mấy con đường nhỏ, tiến vào trong ngõ nhỏ với những hàng cây xanh rậm rạp, có một căn nhà cũ tường xám, mái ngói đỏ, cậu khẽ ấn chuông cửa.

Cánh cửa sắt mở ra, một người đàn ông chừng 60 tuổi, vừa cao vừa gầy, tóc bạc trắng hỏi vẻ nghi hoặc: “Cháu tìm ai?”

“Cho cháu hỏi… đây có phải là nhà của Liễu Mạn không ạ?”

Thần sắc của ông trở nên vô cùng quái dị: “Liễu Mạn? Cháu tìm Liễu Mạn?”

“Cháu xin lỗi, cháu thay mặt anh cháu đến, anh ấy là bạn học của chị Liễu Mạn, anh ấy bị bệnh nằm viện nên không thể đi lại được, cho nên mới đặc biệt nhờ cháu đến đây.”

Ông già ngắm nghía cậu bé, đây là một cậu bé rất đẹp, khoảng 10 tuổi, ánh mắt gây ấn tượng sâu sắc, chỉ cần bình tĩnh nhìn thẳng vào mắt bạn, sẽ khiến bạn nảy sinh cảm giác sợ hãi.

“Anh trai cháu là bạn học của nó? Năm đó khi Liễu Mạn qua đời, chắc cháu vẫn còn chưa sinh ra nhỉ?”

“Cháu và anh trai là cùng bố, không cùng mẹ, cho nên…”

“Ông hiểu rồi, ông là bố của Liễu Mạn, mời cháu vào.”

Trong phòng khách không có chút sức sống nào cả, ánh sáng ở tầng dưới cũng không được tốt, đồ gia dụng bằng gỗ gụ theo kiểu cũ khiến người ta cảm thấy nặng nề, Liễu Mạn đã lớn lên ở trong môi trường sống này.

Cũng ngày hôm nay vào năm 1995, buổi sáng sớm, Liễu Mạn được phát hiện đã chết trên đỉnh mái của thư viện trường chuyên cấp 3 Nam Minh.

Ngày giỗ mười năm.

Trong phòng khách ở vị trí nổi bật nhất, là một khung ảnh trắng đen, Liễu Mạn 18 tuổi đang tạo dáng, mỉm cười mê đắm lòng người giữa cơn gió – đó là buổi du xuân hồi học cấp 3, bởi sắp đến kỳ thi đại học, nên chỉ đi chơi nửa ngày đến sở thú, Liễu Mạn ngồi trên bãi cỏ và chụp tấm ảnh này.

Ông lão lấy một cốc nước lọc đưa cho cậu bé, cậu cũng không khách khí mà cầm lấy uống luôn, gật đầu nói: “Vâng ạ, anh trai cháu đặc biệt dặn dò cháu, bảo cháu hôm nay nhất định phải đến đây thắp cho chị Liễu Mạn ba nén hương, cầu mong cho chị ấy được yên nghỉ trên thiên đàng.”

“Ôi, cảm ơn cháu quá! Thật không ngờ con gái ông đã mất cách đây mười năm, vẫn còn có người nhớ đến nó.”

Ông vừa nói vừa chảy nước mắt, rút từ trong ngăn kéo ra ba nén hương, sau khi châm xong đưa cho cậu bé, trước linh vị đã có bát hương và hoa quả.

Cậu bé bước chậm rãi đến trước bức ảnh của Liễu Mạn, nhìn vào đôi mắt cô trong bức tranh, cung kính cắm ba nén hương vào trong bát hương.

Đột nhiên, Liễu Mạn trong bức ảnh chợt trừng mắt nhìn cậu một cái!

Khói hương bay luẩn quẩn giữa bức ảnh và linh vị, cậu bé hạ giọng hỏi: “Mười năm nay, vụ án của chị Liễu Mạn không có chút tiến triển gì sao ạ ?”

“Không có!” Ông lại thở dài, ngồi xuống, nheo mắt lật giở một cuốn album. Vừa mở ra là đã thấy một bức ảnh trắng đen, một đôi vợ chồng ôm một bé gái chừng 3, 4 tuổi, “Cháu không biết ông đã yêu quý con bé nhường nào đâu. Người trong bức ảnh là mẹ nó, năm con gái 7 tuổi thì bọn ông ly hôn, Liễu Mạn sống với ông cho đến lúc lớn khôn, do đó tính tình hơi kỳ quái. Cái chết của Liễu Mạn khiến mẹ nó mắc phải căn bệnh trầm cảm, trong suốt bao năm nay đã nhiều lần muốn tự sát, hiện đang ở trong trung tâm phục hồi sức khỏe, coi như là bị giam trong nhà ngục.”

Ông lật giở mấy trang sau, vẫn còn giữ lại những bức ảnh của Liễu Mạn từ khi học mẫu giáo, đến lúc học tiểu học và tận đến cấp 2. Người bình thường nhìn những bức ảnh của một cô gái đã mất cách đây mười năm, e rằng cũng sẽ lạnh toát sống lưng.

Cuối cùng là ba năm học cấp 3, cả lớp chụp tấm ảnh tập thể ở trên sân vận động, phía sau lưng chính là dãy hàng cây hoa trúc đào đang nở rộ – cuối xuân đầu hạ, những bông hoa màu phấn hồng và màu trắng đan xen nhau, Liễu Mạn không thể ngờ được rằng mình lại chết bởi thứ chất độc của loài hoa phía sau lưng mình.

Trong bức ảnh còn có cả thầy giáo chủ nhiệm lớp: Thân Minh.

Đây là người đàn ông mới ngoài 20 tuổi đang ở vào thời kỳ đẹp đẽ tráng kiện nhất, đứng ở giữa, ngay hàng đầu tiên trong bức ảnh. Dáng người và khuôn mặt anh đều rất gầy, kiểu tóc dài nhất mà thầy giáo được phép để. Trong bức ảnh không nhìn rõ mặt anh, chỉ có thể thấp thoáng nhận ra ánh mắt anh, trông anh bừng bừng khí thế và tràn đầy nhiệt huyết, thực ra vẫn ẩn giấu sự lo lắng và u buồn nào đó.

Sau khi chụp bức ảnh này được mấy ngày, Liễu Mạn đã chết trên đỉnh nóc thư viện trường, rồi hai tuần sau đó, thầy Thân bị giết ở tầng ngầm khu Ma nữ.

“Anh bạn nhỏ, anh trai cháu ở đâu?”

“Ồ, ở đây ạ!”

Cậu bé tiện tay chỉ bừa vào khuôn mặt của một nam sinh.

“Một cậu chàng thật bảnh trai, cảm ơn cậu ấy vẫn còn nhớ đến con gái ông. Khi Liễu Mạn mới qua đời, có người nói nó uống thuốc độc tự sát, nhưng dù thế nào thì ông cũng không tin. Cảnh sát lại nói với ông, không phải là tự sát mà là bị người khác giết hại, bị người ta ép uống thuốc độc. Cánh cửa căn gác nhỏ bị khóa trái, không thể nào thoát ra ngoài được, nó đau đớn mở cửa sổ ra, trèo lên trên đỉnh nóc. Nhưng độc tính phát tác, nó không còn sức lực để bò xa hơn được, cũng không thể phát ra âm thanh nào được, chỉ có thể lặng lẽ nằm cô độc một mình trên mái ngói, nhìn lên vầng trăng trên bầu trời và chờ đợi cái chết… Bác sĩ pháp y nói, ít nhất nó phải giãy giụa một tiếng đồng hồ. Con bé thật đáng thương! Một tiếng đồng hồ ấy, sáu mươi phút, gọi trời trời không thấu, gọi đất đất không hay, không biết đã chảy bao nhiêu giọt nước mắt, trong tim và trong huyết quản trong khắp cơ thể đã phải chịu đựng sự đau đớn đến nhường nào? Ông xin lỗi, cháu mới chỉ là một đứa trẻ, không nên nói với cháu những điều này!”

“Không sao đâu ạ!”

Đứa bé trai hiểu chuyện, cầm mấy tờ giấy ăn đưa cho ông lau nước mắt. Bố Liễu Mạn vẫn chưa thoát ra khỏi nỗi bi thương: “Mười năm nay, nguyện vọng của ông vẫn chưa bao giờ thay đổi, chính là muốn tự tay mình bắt được hung thủ đã giết chết con gái ông, sau đó giết hắn.”

Một phút sau, đứa bé rời khỏi nhà Liễu Mạn, nơi tràn ngập mùi vị của sự chết chóc.

Di động của cậu vang lên, sau khi nhấn nút nhận cuộc gọi thì nghe thấy giọng nói của một phụ nữ: “Vọng Nhi, con đi đâu vậy?”

“Mẹ à, thầy giáo tìm con nói chuyện, con sẽ về nhà ngay thôi.”