Năm 2006, buổi sáng sớm mùa xuân lạnh lẽo, phía trong đường đi của một tòa lầu cũ kỹ đầy chật kín người, đường cảnh giới bao vây cả năm tầng, những nhân viên giám định mặc áo trắng đã đến từ lâu.

Cốc Thu Sa có tới ba tháng nay chưa trang điểm, mái tóc đen đã dài ra khá nhiều, trước khi ra khỏi nhà còn không dám soi gương, tưởng tượng mình giống như con ma nữ trong mắt mọi người. Cô thở dốc leo lên từng bậc cầu thang, đẩy đám người vây quanh đến được cửa hiện trường xảy ra vụ án mạng.

Cảnh sát Hoàng Hải đưa tay ra ngăn cô lại, “Xin lỗi cô Cốc, hiện trường đang được kiểm tra, chưa có kết quả, cô không thể vào được!”

“Người đâu rồi?” Cô lại một lần nữa không chú ý đến hình tượng, giận dữ hét lên: “Người ở đâu?”

Gương mặt anh trầm mặc giống như viên đá màu đen, Cốc Thu Sa dù thế nào cũng không thể giằng khỏi tay anh được.

Mấy phút sau, một xác chết được khiêng ra khỏi phòng.

Cuối cùng cũng được thoát ra được khỏi cánh tay của người cảnh sát, cô lao đến bên cáng đặt thi thể, mảnh vải trắng lặng lẽ rơi xuống, lộ ra một khuôn mặt già nua nhàu nhĩ.

Năm 1995, sau khi Thân Minh chết, cô chưa từng nhìn qua thi thể, cũng không biết con người sau khi chết sẽ trông như thế nào. Hôm nay cuối cùng đã nhìn thấy, còn là một xác chết còn mới, làn da mặc dù lạnh giá, nhưng các cơ thịt vẫn chưa cứng đờ, những khớp xương vẫn có thể hoạt động được, chỉ là khuôn mặt đó vô cùng đáng sợ, đầy sự xấu hổ, hối hận, phẫn nộ, hoảng sợ, tuyệt vọng…

Gương mặt của Cốc Trường Long.

Cả ngực ông bị nhuộm một màu máu đỏ tươi, có thể nhìn thấy bằng mắt thường vết thương rất sâu, từ khung sườn chếch bên trái đâm vào, chắc là đâm thẳng vào tim.

Cảnh sát Hoàng Hải lại một lần nữa giữ chặt cô, để tránh cô lăn xuống dưới tầng cùng với thi thể, cô bò dậy và tát cho anh một cái. Thế nhưng anh không nhúc nhích, chỉ nói vẻ như không có chuyện gì xảy ra: “Xin hãy bớt đau buồn!”

“Ai làm vậy? Hung thủ đã bắt được chưa?”

Cô lau nước mắt, cúi đầu không muốn để cho cảnh sát nhìn thấy vẻ yếu ớt của mình.

“Cô không biết địa chỉ này sao?”

“Là ý gì vậy?”

“Là chồng cô… Lộ Trung Nhạc.”

“Là chồng cũ.”

Rất ít người dám cắt ngang lời anh, cảnh sát Hoàng Hải vẫn không thể hiện điều gì: “Đây chính là nơi ở của anh ta.”

“Báo ứng!”

Cốc Thu Sa nghiến răng nghiến lợi thốt ra hai tiếng này.

Sau khi Tập đoàn Giáo dục Nhĩ Nhã phá sản, những ngày tháng tươi đẹp của Lộ Trung Nhạc cũng chẳng còn lại quá một tháng, tài khoản đã bị ngân hàng phong tỏa. Công ty anh ta thành lập ở Hong Kong cũng bị ngừng hoạt động vì vi phạm giao dịch. Vô duyên vô cớ xuất hiện mấy chủ nợ, tòa án cũng giữ lại nhà và xe ô tô anh ta mới mua. Trong mấy ngày, anh ta trở thành một kẻ nghèo kết xác, chỉ có thể chuyển đến ở khu nhà cũ kỹ.

Cửa phòng đột nhiên mở ra, người cảnh sát mặc áo blu trắng cũng đang chuẩn bị ra về, ở trong túi đựng chứng cứ chứa không ít đồ đã thu thập được. Có vị cảnh sát cầm một túi bóng màu đen, xem ra đựng một thứ gì đó nặng trịch, khi đi qua Hoàng Hải thì khẽ nói: “Tìm thấy hung khí rồi.”

“Tình hình đã khá rõ ràng rồi.” Hoàng Hải dựa vào tường, lấy ra một điếu thuốc lá và hút, “Trên máy quay camera của tiểu khu ghi lại, khoảng một giờ đêm, bố cô đến đây, sau đó gõ cửa bước vào phòng Lộ Trung Nhạc. Một tiếng đồng hồ sau, Lộ Trung Nhạc khoác túi du lịch, thần sắc hoang mang rời khỏi đây.

“Anh ta đã giết nhạc phụ của mình?”

Vừa thốt ra câu nói này, Cốc Thu Sa liền cảm thấy buồn cười, Lộ Trung Nhạc đã bao giờ coi Cốc Trường Long là nhạc phụ, huống hồ giờ đã ly hôn rồi.

“Máy quay camera ghi lại cho đến tận sáng hôm nay, không có ai bước vào căn phòng này nữa. Bà lão nhà hàng xóm sáng sớm khi dậy tập thể dục, phàn nàn với nhân viên bảo vệ đêm hôm qua ở phòng bên cạnh rất ồn ào, hình như có tiếng hai người đàn ông cãi cọ và đánh nhau. Bảo vệ lấy làm lạ bèn nhìn vào cuộn băng video của máy camera, rất cảnh giác đã báo cảnh sát, kết quả là phát hiện ra thi thể ở đây.”

“Nhưng, bố tôi tại sao giữa đêm khuya lại chạy đến đây chứ?” Cốc Thu Sa càng lúc càng sợ hãi, cô kéo cánh tay Hoàng Hải nói, “Có thể để tôi nhìn hung khí một chút được không?”

Một phút sau, cảnh sát mở túi màu đen ra, lấy ra một chiếc dao găm Thụy Sĩ loại lớn, là loại rút lưỡi dao ra là đủ để đánh một đòn chí mạng – trên lưỡi dao và cán dao dính đầy máu.

“Đúng rồi, tôi nhận ra con dao này, năm ngoái tôi đã mua nó khi đi du lịch Thụy Sĩ, là loại hàng độc, ở trong nước không bán.”

“Con dao này bị Lộ Trung Nhạc mang đi à?”

“Không, tôi đã tặng con dao này cho bố. Hai hôm trước tôi nhìn thấy ông cầm con dao này, ngẩn người nhìn ra ngoài cửa sổ, lúc đó tôi còn lo có phải ông lại nghĩ quẩn không?”

“Nói như vậy, vậy thì bố cô đêm khuya cầm dao đến tìm Lộ Trung Nhạc, có thể là bàn bạc một việc rất quan trọng, cũng có khả năng là đến để giết người. Kết quả là ông thiệt mạng, Lộ Trung Nhạc chạy trốn. Hung khí để lại một góc hiện trường, còn về việc có phải là con dao này lấy mạng hay không, còn phải đợi bác sĩ pháp y khám nghiệm.”

Cô quỳ sụp xuống dưới đất, vô cùng băn khoăn: ”Bố tôi đã 65 tuổi rồi, sức khỏe không được tốt, ngày nào cũng phải uống rất nhiều thuốc, sao ông có thể là kẻ giết người được chứ?”

“Đạo lý rất đơn giản, Tập đoàn Giáo dục Nhĩ Nhã phá sản, đều nói là bởi vì ở bên trong có kẻ phá hoại, và cái người này chính này con rể của chủ tịch hội đồng quản trị, có đúng vậy không?”

Bố cô đến tìm là để báo thù? Nhưng do tuổi già sức yếu, không những không giết được Lộ Trung Nhạc, ngược lại lại bị giết chết bởi chính hung khí của mình đem đến trong khi giằng co.

“Đúng vậy, tôi cũng hận một nỗi không thể giết chết hắn ta! Lộ Trung Nhạc!”

Cảnh sát đang bố trí truy bắt trong toàn thành phố, các địa điểm như sân bay, nhà ga, bến xe, đều đã phát lệnh truy nã, chúng tôi đang tìm mọi cách để bắt anh ta. Cô Cốc, cô có biết liệu anh ta sẽ trốn đi đâu không?”

“Tôi không biết, khi tôi và anh ta chưa ly hôn, ở nhà cũng không mấy khi trò chuyện, thực sự không rõ anh ta có thể lẩn trốn ở đâu.” Cốc Thu Sa tinh thần hoảng hốt vò đầu tóc, kéo tay người cảnh sát, nói: “Cảnh sát Hoàng, người này vô cùng vô cùng nguy hiểm, anh ta còn có khả năng đến tìm tôi báo thù!”

“Tôi sẽ bắt được Lộ Trung Nhạc.”

Chỉ một câu nói ngắn ngủi phát ra từ miệng Hoàng Hải nhưng chứa đựng cả một sự bình tĩnh và đầy sức mạnh.

Trong đầu Cốc Thu Sa lại hiện lên hình ảnh cậu bé trai 10 tuổi đó – cô vừa mới ký tên vào hợp đồng có hiệu lực của pháp luật, xóa bỏ mối quan hệ mẹ con với Vọng Nhi.

Cậu bé lại lấy tên Tư Vọng.