Một tháng sau.

Tư Vọng trở thành người đại diện phát ngôn cho Tập đoàn Giáo dục Nhĩ Nhã. Hiệu trưởng nói dối cậu là cần phải chụp ảnh tuyên truyền cho trường tiểu học số 1 trên đường Trường Thọ, đưa cậu đến phòng chụp ảnh để chụp, cuối cùng mới nói là quảng cáo thương mại. Trợ lý của Cốc Thu Sa tìm đến mẹ Tư Vọng, đồng thời cũng là người giám hộ hợp pháp duy nhất của đứa bé này, ngay lúc đó trả luôn mười vạn tệ tiền mặt mới ký được hợp đồng để Tư Vọng làm đại diện phát ngôn.

Cốc Thu Sa mời cậu bé đến nhà mình ăn cơm, cậu mặc bộ trang phục trẻ em mới do nhà tài trợ quyên tặng. Lần đầu tiên cậu bước vào nhà Cốc gia, nhìn phòng khách to rộng đủ để đánh bóng rổ, hai má liền ửng hồng vì ngại ngùng. Trong con mắt của Cốc Thu Sa thì lại càng đáng yêu. Cô dắt tay Tư Vọng, ngồi xuống bàn ăn giới thiệu các thành viên trong gia đình.

Vị này là bố cô, cũng là Chủ tịch hội đồng quản trị của Tập đoàn Giáo dục Nhĩ Nhã, trước đây là hiệu trưởng trường đại học, giáo sư Cốc Trường Long.

Cốc Trường Long đã ngoài 60 tuổi, mái tóc nhuộm đen sáng bóng, khuôn mặt hiền từ, nói: “Ồ, bạn Tư Vọng, đã nghe nói đến cháu từ lâu rồi, quả nhiên là một thần đồng, vừa nhìn khí chất đã thấy khác hẳn với những đứa trẻ khác, cảm ơn cháu đã làm người đại diện phát ngôn.”

“Giáo sư Cốc, cháu cũng xin cảm ơn ông đã cho cháu cơ hội này. Cháu xin chúc ông khỏe mạnh, ăn ngon miệng.”

Câu trả lời của cậu bé rất chừng mực, khiến Cốc Thu Sa rất hài lòng, rồi lại giới thiệu người đàn ông ngồi phía bên kia bàn ăn: “Vị này là chồng cô, là Tổng giám chế hành chính của Tập đoàn Giáo dục Nhĩ Nhã, chú Lộ Trung Nhạc.”

Biểu hiện của Lộ Trung Nhạc rất mất tự nhiên, chẳng nói câu nào chỉ ngại ngùng gật đầu.

“Chào chú Lộ.”

Tư Vọng chào hỏi lịch sự, Cốc Thu Sa thấy chồng không lên tiếng, chỉ có thể bổ sung một câu: “Chồng cô bình thường không hay nói chuyện, nhưng chú ấy đã từng là công trình sư, nếu cháu có câu hỏi gì về phương diện toán lý hóa thì cứ đến hỏi chú ấy.”

“Vâng ạ, những môn tự nhiên là những môn cháu học kém, sau này xin chú hãy chỉ bảo thêm!”

“Vậy thì cạn ly nào!”

Cốc Thu Sa giơ ly rượu vang lên, người giúp việc đã bày lên một bàn ăn thịnh soạn, lần này cô đã đặc biệt mời đầu bếp của khách sạn đến nhà nấu.

Cậu bé lấy cốc nước hoa quả chạm ly với nữ chủ nhân. Bầu không khí trong bàn ăn khá thoải mái, Cốc Thu Sa và bố cô thay nhau hỏi Tư Vọng, không có gì có thể làm khó đứa trẻ này, bất luận là thiên văn địa lý lịch sử triết học, đều có thể trả lời được. Ngay cả Lộ Trung Nhạc cũng hỏi một câu về chủ đề quân sự, nói về xe tăng quân đội Đức ở thế chiến thứ II, thật không ngờ Tư Vọng cũng biết rõ chân tơ kẽ tóc.

Cuối cùng, Cốc Trường Long hỏi hình thế kinh tế hiện nay, đứa trẻ học lớp 3 này trả lời: “Nội trong ba năm tới, nền kinh tế toàn cầu vẫn giữ được sự phồn vinh tương đối. Giá nhà của Trung Quốc ít nhất sẽ tăng lên ba lần, muốn giữ giá trị tiền mặt thì có thể mua nhà. Nếu như muốn đầu tư vào thị trường chứng khoán, thì khuyên là năm sau mua một ít trái phiếu.”

“Có một đứa con thế này, còn cầu mong gì hơn.”

Ông già than một tiếng, nhìn Lộ Trung Nhạc ở phía đối diện bàn ăn, khiến sắc mặt anh ta tái xanh, cúi đầu.

Sau bữa tối, cậu bé chẳng lưu luyến: “Cô Cốc, cháu phải về nhà rồi, cháu đã hẹn rõ thời gian với mẹ.”

“Thực là một đứa trẻ ngoan!”

Cốc Thu Sa càng nhìn càng cảm thấy dễ chịu, không kìm được thơm một cái lên má cậu bé, dặn dò tài xế đưa cậu về nhà.

Nhìn Tư Vọng ngồi vào trong chiếc xe BMW đi xa dần, cô giơ tay lên vuốt ve đôi môi mình, vừa rồi là lần đầu tiên thơm cậu bé, nhưng lại có một thứ cảm giác quen thuộc kỳ lạ.

Căn biệt thự rộng lớn càng trở nên lạnh lẽo cô độc, bố cô đã trở về phòng ngủ rồi, ông tham gia bữa ăn tối này là do bị con gái ép buộc, còn về Lộ Trung Nhạc chồng cô thì càng như vậy.

Cô thất thần bước lên tầng 2, khi cô đang ở hành lang thì chạm mặt Lộ Trung Nhạc, anh ta nói vẻ lạnh lùng: “Hôm nay, người cảnh sát tên Hoàng Hải đến tìm tôi hỏi về cái chết của Hạ Niên.”

“Hỏi anh làm gì?”

“Bởi vì, người đó.”

Cô biết người đó mà người Lộ Trung Nhạc nói đến là ai: “Đúng vậy, anh là bạn học cấp 3 của người đó, Hạ Niên là bạn học đại học của anh ấy, và bây giờ anh lại là chồng của tôi, Hạ Niên trước khi chết thì làm việc trong tập đoàn của chúng ta, lại là do tôi phát hiện ra thi thể của anh ta.”

“Do đó, tôi đã trở thành đối tượng bị tình nghi.”

“Anh sẽ không có chuyện gì đâu, yên tâm đi.” Cô định rời khỏi đó rồi lại nắm lấy cánh tay người đàn ông, nói: “Hôm nay, tại sao anh lại lạnh lùng đối với đứa bé đó như vậy?”

“Là con cô sao?”

“Cứ coi như là con của tôi đi.”

Lộ Trung Nhạc lắc đầu: “Đây là quyền của cô, nhưng không liên quan gì tới tôi.”

Anh ta giằng mạnh ra khỏi tay vợ, bước vào thư phòng chơi trò ”Thế giới ma thú”.

Cốc Thu Sa trở lại phòng ngủ, trong phòng ngủ không còn lưu lại chút mùi vị gì của đàn ông, cô nằm xuống chiếc giường rộng lớn, vuốt ve đôi môi và cổ mình.

Lộ Trung Nhạc đã ba năm nay không hề ngủ trên chiếc giường này.

Lần đầu tiên họ quen nhau là vào tháng 3 năm 1995, tại buổi lễ đính hôn của Thân Minh và Cốc Thu Sa. Lúc đó, Lộ Trung Nhạc ngồi trong dãy bàn bạn học của Thân Minh, đã uống say khướt. Thân Minh dẫn Cốc Thu Sa đến, muốn mời người bạn thân nhất của mình một ly. Lộ Trung Nhạc thì không gắng gượng nổi, ngay lúc đó đã nôn thốc nôn tháo.

Cốc Trường Long do đó đã chú ý đến Lộ Trung Nhạc. Thì ra, ông và bố Lộ Trung Nhạc đã từng là chiến hữu, sau đó ông đến làm việc ở Bộ giáo dục, còn bố Lộ Trung Nhạc thì lại đến làm việc trong chính phủ, trở thành một nhân vật có quyền lực, hai người vẫn giữ mối quan hệ khá tốt. Năm đó, Cốc Trường Long cũng thường xuyên đến chơi nhà họ Lộ, cũng vẫn có chút ấn tượng đối với Lộ Trung Nhạc.

Hồi học đại học, Lộ Trung Nhạc học về khoa tự nhiên, sau khi tốt nghiệp được phân công đến làm ở xưởng gang thép trên đường Nam Minh, gần sát ngay trường học cấp 3 Nam Minh mà anh đã học trước đây. Anh là công trình sư trẻ tuổi nhất ở trong xưởng, nhưng công xưởng đang ở trong tình trạng tạm ngừng sản xuất, bình thường vô cùng nhàn rỗi, thường đi tìm Thân Minh để xem bóng đá hoặc uống rượu.

Thân Minh không có bạn bè gì nhiều, mỗi lần có buổi họp thì anh đều nghĩ đến Lộ Trung Nhạc, chính vì thế Lộ Trung Nhạc cũng dần quen thân với Cốc Thu Sa. Khi họ sửa chữa ngôi nhà mới chuẩn bị cho việc kết hôn, Lộ Trung Nhạc còn thường xuyên đến giúp đỡ, khiến cho Thân Minh cũng cảm thấy ái ngại.

Tháng 6 năm 1995, tin tức Thân Minh xảy ra chuyện, chính là nhờ Lộ Trung Nhạc nói cho cô biết.

Cả nhà Cốc Thu Sa vì để né tránh Thân Minh, đã đặc biệt đi một chuyến du lịch Vân Nam, khi trở về nhà phát hiện ra Lộ Trung Nhạc đợi ở trước cửa, hai mắt đỏ hoe sưng mọng, anh ta nói: “Thân Minh chết rồi!”

Lộ Trung Nhạc kể lại tỉ mỉ một lượt, bao gồm cả việc cảnh sát còn phát hiện ra thi thể của chủ nhiệm giáo vụ Nghiêm Lịch ở trên mảnh đất hoang bên đường Nam Minh, kết luận chắc chắn là Thân Minh đã giết chết Nghiêm Lịch, bởi vì hung khí vẫn đang cắm ở trên người nạn nhân, cán dao đầy dấu vân tay mang theo máu của Thân Minh. Anh trốn vào kho hàng dưới tầng ngầm của xưởng gang thép bị bỏ phế, kết quả là bị người khác đâm từ phía sau cho đến chết.

Cuối cùng, Cốc Thu Sa nước mắt đầm đìa khắp mặt, yếu ớt dựa vào bờ vai của Lộ Trung Nhạc, cho đến khi cả chiếc áo sơ mi của anh ta đều ướt sũng.

Cô vô cùng hối hận, vô cùng ăn năn hối lỗi.

Nếu như lúc đó có thể cứu được anh thì sao? Nếu như bố mình không cố tình ép buộc anh bị đuổi việc và khai trừ khỏi Đảng? Nếu như, cô có thể quan tâm một chút đến người chồng sắp cưới đang tuyệt vọng của mình, cho dù là đến gặp mặt anh một lần ở trại tạm giam?

Nhưng cô chẳng làm gì cả, để lại cho Thân Minh điều duy nhất là sự thất vọng và tuyệt vọng.

Cốc Thu Sa vốn cũng nghĩ đến tương lai của Thân Minh, đương nhiên sẽ vì đó mà không thể gượng dậy nổi, ủ rũ nhụt chí vì đã mất đi tất cả những thứ đã có được trong hơn mười năm phấn đấu, nhưng lại không nghĩ được anh lại chọn lựa con đường giết người thê thảm như vậy, càng không ngờ được lại có người đâm từ sau lưng giết chết anh. Ruốt cuộc là người nào? Là nỗi thù hận như thế nào?

Thân Minh giết chủ nhiệm giáo vụ là để báo thù, vậy thì đối với Cốc Thu Sa và bố cô, anh cũng có nỗi oán hận vô cùng mạnh mẽ. Nói không chừng, chủ nhiệm giáo vụ chỉ là mục tiêu báo thù đầu tiên, tiếp theo là…

Cô vừa từ ăn năn hối hận trở thành nỗi hoảng sợ.

Cốc Thu Sa bị ốm một trận rất nặng, sau khi khỏi bệnh liền chủ động đến tìm Lộ Trung Nhạc để hối lỗi và anh ta thì rất hiểu ý, mặc dù rất nhớ nhung anh bạn chí cốt nhưng nói con người đã chết đi thì không thể sống lại. Mỗi người chúng ta đều cần nói lời tạm biệt với những chuyện cũ. Lộ Trung Nhạc cũng thẳng thắn nói ra những sự không hài lòng của mình, so với Thân Minh thành tích học tập xuất sắc vì cần cù chịu khó, anh ta mãi mãi chỉ có thể ngồi ở nghế cuối, kết quả thi đại học cũng rất bình thường. Sau khi tốt nghiệp đại học vẫn còn phải dựa vào bố anh đang làm trong chính phủ giúp đỡ, anh là một người có chí lớn quyết không cam lòng làm một kĩ sư công trình ở xưởng gang thép.

Vào ngày hè nóng nực, cô và Lộ Trung Nhạc trò chuyện tâm sự trong quán bar, hai người bắt đầu uống từ bia sau đó đến rượu vang rồi đến rượu Whisky, uống say khướt. Đợi khi Cốc Thu Sa tỉnh dậy, đã ở trong phòng khách sạn rồi. Lộ Trung Nhạc hổ thẹn ngồi trước mặt cô, hối hận vì nhất thời kích động, sao có thể động vào người đàn bà của người anh em đã qua đời được chứ? Nhưng cô lại không hề trách móc Lộ Trung Nhạc, ngược lại còn ôm lấy anh: “Xin đừng bao giờ nhắc đến người đó nữa!”

Năm sau, Cốc Thu Sa và Lộ Trung Nhạc kết hôn.

Cốc Trường Long sảng khoái đồng ý hôn sự của con gái, dù sao cũng coi như là mối quan hệ thâm giao với gia đình Lộ Trung Nhạc, huống hồ con gái đã trải qua sự việc lần trước, cần phải nhanh chóng bước ra khỏi bóng tối u ám, nhanh chóng tìm được một người đàn ông phù hợp để kết hôn, e rằng đây là phương pháp tốt nhất.

Thế nhưng, Cốc Thu Sa không nói bí mật của mình cho Lộ Trung Nhạc. Cô không còn là cô gái ngây thơ đó nữa, Lộ Trung Nhạc và Thân Minh rốt cuộc vẫn là hai loại người, nếu để anh ta biết vợ mình không thể mang thai sinh con, chưa chắc đã làm được điều như miệng đã hứa, chưa chắc đã chung tình một lòng một dạ như lời nói đầu môi.

Vẫn cứ làm đám cưới xong hãy nói.

Năm thứ tư sau khi kết hôn, khi Lộ Trung Nhạc cảm thấy nghi hoặc khi vợ mình mãi không có thai, đồng thời kiên quyết đòi đi đến bệnh viện kiểm tra, Cốc Thu Sa mới nói ra bí mật này.

Lộ Trung Nhạc gây ồn ào một trận lớn trong nhà, nhưng cũng chẳng đem lại được gì. Hai năm trước, bố anh vì vụ án tham ô đã bị chính phủ cách chức và điều tra vụ án. Nếu không vì Cốc Trường Long nể tình thông gia, đã có lời với lãnh đạo cấp trên thì đã bị xử mười năm tù rồi. Xưởng gang thép Nam Minh cũng bị phá sản đóng cửa, Lộ Trung Nhạc biến thành người thất nghiệp.

Một năm nay, Tập đoàn Giáo dục Nhĩ Nhã được thành lập rất hợp thời, Cốc Trường Long để cho con rể mình làm Tổng giám chế hành chính.

Cốc Thu Sa và Lộ Trung Nhạc đã trở thành những người xa lạ, nhưng ở bên ngoài vẫn phải giả vờ ân ái. Lộ Trung Nhạc vẫn rất cung kính đối với bố vợ, thường ngày làm việc cũng khá cần mẫn, chỉ là không thích ông, sau lưng toàn nói ông là đồ ăn hại.

Vào lúc đêm khuya tĩnh mịch, nằm cô độc một mình khó ngủ, cô thường nghĩ tới Thân Minh.