“Vọng Nhi, mau đến đây để làm quen với các giáo sư.”

Cốc Thu Sa dắt tay cậu, đến trước mặt mấy vị học giả nổi tiếng. Mấy người già đều rất thích đứa trẻ này, vừa mới nghe cậu đọc thuộc lòng một lượt bài “Trường hận ca” của Bạch Cư Dị, rồi lại bảo cậu nhận ra mấy trăm chữ kim văn và giả cổ văn, rồi nghe cậu nói sự kiến giải của mình về đạo Mani và Thuyết ngộ đạo[11].

Một vị giảng viên của trường đại học danh tiếng đã ôm lấy cậu bé 10 tuổi này, nói đầy kích động: “Đứa bé này sẽ làm thành đại sự, phục hưng quốc học có hy vọng rồi!”

“Tôi thấy nó thích hợp với việc nghiên cứu tôn giáo Tây phương. Tôi đặt trước nó làm sinh viên tiến sĩ của tôi.”

“Các ông đều nhầm rồi, mặc dù đứa bé này hiểu biết Đông Tây, nhưng chưa chắc đã bước vào tháp ngà ẩn dật của chúng ta. Hiệu trưởng Cốc có được đứa cháu như thế này, công đức vô lượng!”

Câu nói của vị giáo sư cuối cùng này khiến Cốc Trường Long lòng như mở hội, và họ thì không hề biết đứa trẻ này chỉ là cháu nuôi.

Vọng Nhi chuyển đến nhà Cốc gia vào hồi tháng Năm, lần đầu tiên có phòng riêng của mình, có một nhà vệ sinh riêng, có bồn tắm mát xa trị giá mười vạn tệ, có máy chơi trò chơi đem lại cảm giác như thật.

Mấy tuần đầu có gì đó chưa quen, mặc dù bề ngoài thì vẫn rất ngoan ngoãn, tiếp nhận cái tên Cốc Vọng mới này, ngoan ngoãn gọi Cốc Thu Sa là mẹ, gọi Cốc Trường Long là ông nội chứ không phải ông ngoại. Nhưng cậu bé nhất định không chịu gọi Lộ Trung Nhạc là bố – dù sao cũng không mang theo họ anh ta, Lộ Trung Nhạc cũng thấy vui vì chẳng có quan hệ gì với đứa bé này. Có đôi khi cậu bé rầu rĩ không vui, Cốc Thu Sa biết cậu đang nhớ mẹ, lo lắng mẹ ở một mình liệu có cô đơn hay không. Cô rộng lượng đón Hà Thanh Ảnh đến mấy lần, rồi lại bù đắp nỗi đau chia cách của hai mẹ con, ba người cùng đi đến đảo Hải Nam du lịch. Cốc Thu Sa cũng không để tâm đến việc cậu vẫn gọi Hà Thanh Ảnh là mẹ, bởi vì cô đã cố gắng làm tốt nhất có thể rồi – Hà Thanh Ảnh nhận được một trăm vạn tệ tiền bồi thường, đã thuận lợi trả hết khoản vay nặng lãi, đồng thời còn có một số tiền gửi tiết kiệm.

Nhưng, Cốc Thu Sa dù sao vẫn là phụ nữ, có giác quan thứ sáu, phát hiện ra mỗi lần Hà Thanh Ảnh đến nhà, khi nhìn thấy Lộ Trung Nhạc, ánh mắt hơi kỳ lạ, như thể đang cố ý né tránh anh. Cốc Thu Sa không suy nghĩ sâu hơn, chỉ đơn giản cho là Hà Thanh Ảnh xuất phát từ tình yêu và sự quan tâm đối với con trai, lo lắng người “bố dượng” không thích Vọng Nhi, nói không chừng sẽ cố tình gây chuyện với đứa bé.

Lộ Trung Nhạc vẫn bộ dạng cũ, gần như không nói câu nào với vợ, thỉnh thoảng báo cáo công việc với nhạc phụ. Anh ta vô cùng lạnh lùng đối với “con trai” vừa mới đến, xem ra lúc nào cũng đề phòng. Rốt cuộc thì vẫn là Vọng Nhi ngoan ngoãn, luôn chủ động chào hỏi Lộ Trung Nhạc, thậm chí còn xin được hướng dẫn những câu hỏi về các môn tự nhiên, nhưng chưa bao giờ nhận được câu trả lời của anh ta.

Cốc Thu Sa nhìn thấy hết được những điều này, nhưng cô không muốn thay đổi thái độ của chồng, người đàn ông này thực sự đã hoàn toàn trở thành phế nhân rồi, chỉ có điều chính bản thân anh ta thì lại chẳng hề hay biết.

Cô có một bí mật.

Mấy năm trước, sau khi cô nói với Lộ Trung Nhạc mình không thể mang thai, cô nhanh chóng cảm nhận được chồng mình đã có người đàn bà khác ở bên ngoài. Nhưng cô cảm thấy cũng chẳng cần thiết phải ly hôn với người đàn ông này. Là một người phụ nữ ly hôn, bản thân mình thì chẳng có gì phải lo lắng cả, nhưng sẽ khiến cho người khác thương xót và đồng tình. Huống hồ, cô lại là người thừa kế Tập đoàn Giáo dục Nhĩ Nhã, ở bên ngoài, cô dù sao vẫn cần một người chồng để mọi người nhìn thấy.

Mặc dù ly hôn là sự báo thù đối với một kẻ ngoại tình, nhưng dù sao cũng không có chứng cứ, chưa chắc có thể khiến cho người đàn ông này ra đi tay trắng, nói không chừng có thể phải phân chia cho anh ta một nửa tài sản. Cốc Thu Sa nghĩ ra được một cách báo thù còn tuyệt tình hơn nữa.

Điều này cô biết khi đi ra nước ngoài khám bệnh, đồng thời tự mình mua về một liều thuốc cấm đem về nước. Trong đó có chất hormone giải phóng thể vàng (LHRH), có thể kích thích não thùy thể giải phóng hormone luteinizing. Siêu hoạt tính LHRH được kết hợp sẽ tạo ra chất LHRH A, có thể khiến cho LHRH của não thùy thể điều tiết giảm xuống thụ thể, thụ thể giảm bớt, kìm nén sự giải phóng của hormone luteinizing, dẫn đến việc giảm kích thích tố sinh dục nam, cuối cùng có xu hướng làm giảm dần đến độ mất hẳn kích thích tố sinh dục nam, từ đó đem lại hiệu quả giống như phẫu thuật, được gọi là xu thế thuốc.

Đối với một người đàn ông bình thường mà nói, đây là một kiểu cắt thiến vô hình.

Từ đó về sau, cô lén lút bỏ thành phần thuốc này vào trong đồ ăn của chồng. Ví dụ vào mùa đông ngày nào Lộ Trung Nhạc cũng đều uống canh đông thảo, và mùa hè bắt buộc phải uống nước chè đỗ xanh. Vào hai mùa xuân thu, cô bỏ vào trong món canh cả nhà cùng ăn, dù sao mình là phụ nữ ăn thứ này cũng chẳng sao, bố thì đã hơn 60 tuổi rồi, tịnh tâm bớt dục còn tốt cho sự trường thọ. Cuối cùng, cô đã bỏ thuốc vào tất cả hệ thống ăn uống của nhà mình…

Cốc Thu Sa đã duy trì suốt ba năm đối với việc “cắt thiến hóa học” chồng mình, theo như quy luật khoa học bình thường, sự cắt thiến này không thể nào dịch chuyển được, kết quả là khiến cho đàn ông vĩnh viễn mất đi khả năng tình dục.

Một năm nay, Lộ Trung Nhạc liên tục đi đến các bệnh viện, và cô thì nắm rõ được thông tin tài khoản ngân hàng của chồng, cũng có thể điều tra ra được là đều đi khám nam khoa. Lộ Trung Nhạc biết mình không ổn, nhưng lại vĩnh viễn không thể nào kiểm tra ra được nguyên nhân gây bệnh, hơn nữa cũng là căn bệnh không thể nào chữa khỏi. Bác sĩ chỉ có thể quy cho nguyên nhân ô nhiễm môi trường và cả sự khiếm khuyết về gen, dù sao thì loại bệnh này của nam giới cũng không phải hiếm.

Mỗi lần nhìn thấy khuôn mặt ủ dột của chồng, chiếc cằm nhẵn thín không mọc ra được sợi râu nào, khi đi vệ sinh cũng mất rất nhiều thời gian, cô hy vọng đến lúc chết anh ta cũng vẫn ở bên cạnh mình giống như thể xử anh ta án tù chung thân.

Nhưng trong lòng cô hiểu rất rõ, nếu như để Lộ Trung Nhạc biết được bí mật này thì đương nhiên hắn sẽ giết chết cô.