Năm 2011, tiết mộ xuân.

Trường chuyên cấp 3 Nam Minh chẳng thay đổi gì so với trước đây, chỉ có xung quanh đã xây thêm rất nhiều tòa nhà cao tầng, vốn dĩ đường chân trời rộng mở, bây giờ trở nên xô bồ hỗn loạn.

Cô đăng ký ở phòng làm thủ tục, đi qua sân vận động quen thuộc. Đã sắp đến kỳ nghỉ hè rồi, các bạn học sinh cấp 3 đang thu dọn đồ để về nhà, mỗi người đi qua cô, đều quay đầu chú ý nhìn. Gương mặt cô trắng trẻo, cô vẫn mặc chiếc váy liền màu trắng như trước đây, để tóc mái giống như người cổ xưa, mắt phượng đen láy trong suốt, như thể Tiểu Long nữ ở trong Phái cổ mộ, hoàn toàn không thể nhận ra tuổi thực.

Ở góc của sân vận động có một hàng rào, vẫn nở đầy hoa tường vi đỏ. Mấy bông hoa tường vi đỏ thò ra mái tóc đen dày của cô, cánh hoa rơi vào mặt, giống như bức tranh màu nước gồm ba màu hồng đen trắng. Cô ngắt vài cánh, ép thành màu đỏ, giẫm xuống bùn đất ở dưới chân.

“Linh lạc thành nê niễn tác trần; Chi hữu hương như cố”[17]

Tự nhiên nhớ đến cái ngày này của mười sáu năm về trước…

Ngày 19 tháng 6 năm 1995, mùa mưa phùn, sau bữa trưa thì thường đổ một trận mưa xối xả. Cô nữ sinh học lớp 12B thường đi đi lại lại ở bên sân vận động, vô tình nhìn thấy thầy Thân Minh thẫn thờ như người mất hồn. Cô đi từ phía hàng rào đến sát phía sau lưng thầy, khẽ nói:

“Thầy Thân!”

Người đàn ông này vừa mới mất đi tất cả mọi thứ, nhìn cô với nét mặt vô cùng phức tạp, rồi lùi lại nửa bước:

“Đừng nói chuyện với tôi, càng không được đến gần tôi.” Thân Minh ngoảnh đầu đi, cố gắng không nhìn vào mắt cô, “Tôi giờ đã không còn là thầy giáo nữa rồi.”

“Nghe nói, ngày mai thầy sẽ không ở trường chúng ta nữa, khi nào thầy đi ạ?”

“Tối nay, tám giờ.”

Anh hình như nhớ ra chuyện gì đó? Sau khi sự việc xảy ra, chắc là kế hoạch giết người tối đó.

“Thầy có thể đi muộn hơn một chút được không ạ? Mười giờ tối, em sẽ đợi thầy ở khu Ma nữ.”

“Khu Ma nữ?” Anh nhìn mấy cánh hoa ở dưới chân, đã nhanh chóng bị tan nát trong đám bùn, “Có việc gì quan trọng sao?”

“Em có một số việc muốn nói với thầy, ban ngày e là không được tiện lắm.”

Cô vừa nói vừa đưa mắt nhìn xung quanh, tránh để có người đi qua phát hiện thấy. Tại sao phải 10 giờ? Bởi vì phải trèo tường ra ngoài trường. Ở bức tường vây quanh, có một chỗ khá thấp, rất dễ trèo, nếu sớm sợ bị người khác nhìn thấy.

“Được rồi, tôi đồng ý với em, vừa vặn tôi cũng có điều muốn nói với em.”

Cô gái 18 tuổi ẩn mình vào trong những khóm hoa, nói: “Đúng 10 giờ, gặp nhau ở cửa khu Ma nữ!”

Đó là lần cuối cùng cô nhìn thấy Thân Minh.

Cô tên là Âu Dương Tiểu Chi.

Anh đã đi đến đó.

Sau đó, anh đã chết.

Mười sáu năm sau, cô vẫn đứng ở nơi này, còn anh thì đã sống kiếp sau hay vẫn là hồn ma?

Âu Dương Tiểu Chi chỉnh sửa lại mái tóc bước vào tòa nhà dạy học vẫn không hề thay đổi, bước lên tầng cao nhất, gõ cửa văn phòng làm việc.

“Mời vào!”

Cô nhẹ nhàng bước vào trong phòng, nhận ra khuôn mặt ngồi phía sau bàn làm việc.

Đây là khuôn mặt của thầy giáo nổi tiếng nhất trong trường cấp 3 Nam Minh, cũng là giáo viên dạy toán ưu tú nổi tiếng trong toàn thành phố. Người bình thường nhìn thấy cô gái xinh đẹp như vậy, thì đã lộ ra thái độ yêu mến, nhưng Trương Minh Tùng thì lại lạnh tanh không tỏ thái độ gì cả.

“Thầy Trương, chào thầy, tôi là Âu Dương Tiểu Chi, hôm nay đến trường làm thủ tục.”

“Ồ, cô Âu Dương, hoan nghênh cô đến trường chuyên cấp 3 Nam Minh để dạy học. Tôi đã nhận được tài liệu mà Ủy viên giáo dục gửi tới rồi.”

“Cảm ơn thầy!” Cô cúi đầu rất đúng mực về phía thầy Trương, nghển đầu nhìn tòa nhà tổng hợp phía đối diện bên ngoài cửa sổ, “Cảm giác được trở về trường cũ dạy học thật tuyệt!”

“Cô tốt nghiệp năm 1995 phải không? Tôi có lẽ cũng nhớ cô, hình như bao năm rồi, cô không hề thay đổi.”

Câu nói của Trương Minh Tùng cũng chỉ là giả vờ khen ngợi, bao năm nay anh ta cũng biết tự chăm sóc mình, không thấy già đi, phía sau lưng có một giá sách lớn. Trước kỳ thi đại học mười sáu năm trước, gương mặt này đã để lại ấn tượng rất sâu sắc cho mọi người, rất nhiều học sinh đều đến tìm anh ta để nhờ dạy thêm. Dưới sự bồi dưỡng hướng dẫn của anh ta, đã xuất hiện rất nhiều vị trạng nguyên về môn học tự nhiên.

“Thầy vẫn luôn là thần tượng của tôi. Trong thời kỳ học cấp 3 ở trường Nam Minh, tôi đã có một mơ ước, quả nhiên đã được vào khoa Trung văn của trường sư phạm giống như mơ ước. Sau khi tốt nghiệp, tôi với vai trò là người tình nguyện đi đến Tây Hải Cố để dạy học. Dạy sáu năm môn ngữ văn cấp 3 tại một thôn nghèo nàn khô cằn nhất. Sau khi trở về, lại dạy sáu năm cho một trường cấp 3 trong thành phố – tính ra cũng đã làm giáo viên mười hai năm rồi.”

“Thực sự khiến người khác phải khâm phục đấy! Cô giáo Âu Dương, tôi đã đọc hồ sơ của cô trong trường, lúc đó thầy giáo chủ nhiệm của cô là thầy Thân Minh.”

Giọng nói của anh ta chợt trở nên u ám, Tiểu Chi nhíu mày: “Đúng vậy, thật đáng tiếc, cuối cùng thầy ấy lại rời khỏi chúng ta bằng hình thức đó, nhưng tên sát nhân rõ ràng là đã mắc một sai lầm vô cùng nghiêm trọng.”

“Thôi bỏ đi, chuyện đau buồn như vậy không nên hồi tưởng lại, tôi đưa cô đi làm các thủ tục hành chính nhé.”

Nửa giờ đồng hồ sau, Âu Dương Tiểu Chi làm xong thủ tục nhận việc, chuẩn bị trở thành cô giáo dạy ngữ văn của trường chuyên cấp 3 Nam Minh.

Trương Minh Tùng hơi lãnh đạm, chỉ khách sáo giơ tay lên chào từ biệt, quay người cũng không nói thêm câu nào.

Một mình cô bước ra khỏi cổng chính của trường, đi qua con đường Nam Minh xe cộ qua lại nườm nượp, nhưng mãi vẫn không rời khỏi đó, mà nhắm mắt lại, hồi tưởng lại khoảng thời gian hơn hai mươi năm trước… Phía sau là tòa kiến trúc lập tức đổ sụp, sắt thép và gạch vữa tung bay lên trời, như thể cuộc đại chiến ngày tận thế, sau khi cả bầu trời tràn ngập cát bụi đã lắng xuống, thì lại biến thành một khu lều tạm rách nát bẩn thỉu.

Đó là vào tháng 6 năm 1988, sau lần đầu tiên cô nhìn thấy Thân Minh không lâu.

Lửa.

Từ một que diêm tầm thường nhất, giống như que diêm của cô bé bán diêm mà cô bé đã quẹt sáng trong truyện cổ Andecxen, biến thành một ngọn lửa bốc cao như đốt đống tiền vàng mã, tiếp đến, làn khói đen sì và tro tàn bay lên, hóa thành ngọn lửa hung dữ đe dọa con người, nuốt chửng tất cả mọi thứ nó gặp phải.

Chỉ trong mấy phút ngắn ngủi, thế lửa đã lan rộng, không thể nào khống chế được, cháy rừng rực khắp đất trời, chiếu sáng bừng cả vùng hoang vu giữa màn đêm đen.

Tiếng ho sặc sụa, tiếng kêu cứu, tiếng tháo chạy, tiếng chửi bới, tiếng kêu thảm thiết, tiếng khóc lóc, còn có cả tiếng nổ đì đoàng như tiếng pháo…

Cô bé chỉ mới 11 tuổi, khí nóng không ngừng chui vào trong khí quản. Cô bé vốn cứ tưởng mọi người đều bị chết cháy, nhưng lại bị chết ngạt trước. Theo bản năng, cô bé kháng cự lại những luồng khói đen gây chết ngạt đó, ho sặc sụa, cố gắng tháo chạy, trong mũi tràn ngập mùi thịt cháy khét, nước mắt đầm đìa khắp mặt, một nửa là do bị khói đen làm cay mắt, một nửa là xuất phát từ sự áy náy và hối hận.

Xung quanh toàn là đám rác đang bị thiêu cháy rừng rực, căn lều tạm được dựng từ những mảnh gỗ và giấy loại cũng bùng cháy luôn, mùi vị khét lẹt của lốp xe cũ sau khi bị đốt cháy khiến người ta phát buồn nôn. Đúng lúc cô bé chuẩn bị mất đi tri giác… thì người đó lại lần nữa xuất hiện.

Anh đã đến, giống như đốm lửa, đi xuyên qua đốm lửa, đem theo một đốm lửa, đến trước mặt cô bé, ôm chặt cô vào lòng, đi xuyên qua nhiều đốm lửa khác.

Cô vùi đầu vào ngực anh, chạm vào nhịp đập con tim và cơ thể nóng bừng như đốm lửa của anh, khao khát cứ thế bị tan chảy trong ngọn lửa cháy rực.

Cuối cùng, anh cũng ôm cô lao ra khỏi đám lửa.

Gắng gượng mở đôi mắt nhạt nhòa vì nước mắt và khói đen, trên đỉnh đầu là bầu trời đêm được ngọn lửa chiếu sáng. Hồi đó, các vì sao vẫn còn rất sáng, ngay cả trăng cũng tuyệt đẹp.

Cô bé hít thở một hơi thật sâu, xua tan khí độc và tro tàn trong phổi mình, còn cả mùi khét lẹt và mùi mồ hôi nồng nặc trên người anh.

Cô bé nhận ra anh, cậu thanh niên đã cứu cô ở trong kho hàng dưới tầng hầm khu Ma nữ.

“Chúng ta vẫn còn sống.”

Thân Minh 18 tuổi nói bên tai cô bé, cô nhìn thấy khuôn mặt anh bị ám khói đen sì, khuôn mặt và da đầu bị cháy sém một chút, gắng gượng phát ra âm thanh: “Anh ơi, không phải em cố ý đâu.”

Còn có thể cảm nhận được nhịp tim của anh lại một lần nữa đập rộn ràng, nhưng anh lại đau buồn lắc đầu, nói: “Em hãy nhớ kỹ, không được nói gì cả!”

Từ đó về sau, trong suốt khoảng thời gian hơn hai mươi năm qua, cô chưa bao giờ nhắc nửa chữ đến chuyện này.

Đó là bí mật của họ.

Ngày 19 tháng 6 năm 2011, vào lúc chiều tà, Âu Dương Tiểu Chi trở lại vùng đất bị thiêu rụi này. Phía sau lưng là tòa nhà cao ốc mới xây, đối diện là cổng trường chuyên cấp 3 Nam Minh, cách đó hơn 100 mét chính là khu Ma nữ.

Đúng lúc cô đang định đi đến trạm xe bus, từ xa nhìn thấy một cậu thiếu niên mười mấy tuổi, trông không giống học sinh của trường cấp 3 Nam Minh.

Khuôn mặt này trông hơi quen, cho đến khi cô nhớ lại tết Trung Nguyên cách đây hai năm.