Em hóa thành hồn bị lãng quên

Chập chờn trước mắt mãi ưu phiền

Khi mùa táo chín thơm đất lạ

Đêm về em hiện giữa chốn xa

Ánh sao thăm thẳm bao la

Nơi đó có lẽ vẫn là mùa xuân

Bốn mùa không vội bước chân

Em chưa thủ thỉ một lần với tôi

Cũng chưa từng thấy em cười

Em dần sinh bệnh, lặng thầm chết đi

Tựa như say ngủ một khi

Tôi ngân khúc nhạc đêm về bi ai

Vì em thắp ngọn đèn dài

Vì em tôi tặng một hai đóa hồng

Giữ đêm thinh lặng như không

Tôi cùng trăng sáng mơ mòng vì em

Biết rằng trong cõi lòng em

Chưa từng có lúc thấy hình bóng tôi

Dẫu nay em đã xa rồi

Tôi dâng bài hát dưới đồi táo xanh

Giờ đây tôi vẫn đứng canh

Cầu em yên giấc an lành thiên thu.

“Dành tặng người con gái đẹp đã qua đời” – Tachihara Michizou