CÁNH CỬA PHÒNG THAY ĐỒ từ từ mở ra và cậu bé căng thẳng bước tới khu vực hồ bơi. Những tiếng la ó và gào thét từ từ dừng lại, khi những cô cậu học trò khác, từng người một, quay về phía cậu. Cậu bé cảm nhận được ánh nhìn soi mói của mọi người đổ dồn về mình và cậu nghe được cả những lời xì xầm. Lần thứ hai trong ngày, cậu bé cố ngăn mình khỏi rơi nước mắt. Cậu đã phạm một sai lầm to lớn. Đây chính xác là điều cậu lo sợ.

Chỉ một giờ trước đó, cậu còn nói chuyện với thầy Greenstein về mặt phải và hai thầy trò đã thảo luận về một số câu hỏi quan trọng.

•           Mặt tốt của sự việc này là gì?

•           Chuyện này có thể mang đến điều tốt đẹp gì?

•           Tôi có thể làm gì ngay lúc này để biến nó thành lợi thế cho mình?

•           Tôi có thể rút ra được bài học gì để mang lại lợi ích cho bản thân tôi?

•           Tôi có thể rút ra được bài học gì để mang lại lợi ích cho người khác?

Ban đầu, cậu bé nói chẳng có gì tốt cả, nhưng khi ngồi suy ngẫm, cậu đã đồng ý rằng, có lẽ đây là cơ hội để thể hiện lòng dũng cảm, thậm chí đây có thể là cơ hội để được bạn bè nể trọng. Đây còn là dịp để biết ai là bạn tốt thật sự của cậu.

Cậu cũng có thể xem đây là một thử thách cá nhân, để xem cậu có đủ mạnh mẽ để đối diện với nỗi sợ hãi hay tìm cách tránh né nó. Nếu cậu vượt qua được nỗi sợ này, cậu sẽ vượt qua được những nỗi sợ khác trong tương lai. Và nếu cậu tự mình vượt qua được nỗi sợ hãi, thì cậu có thể giúp người khác làm điều tương tự.

Nhưng trên hết, đây chính là cơ hội để cậu học bơi và cậu phải quyết định liệu cậu có để nỗi sợ bị bạn bè chọc ghẹo ngăn cản việc cậu học bơi hay không.

“Em không bao giờ thua cuộc,” thầy Greenstein nói. “Dù cho bất cứ chuyện gì xảy ra, nếu em bước ra khỏi cánh cửa phòng thay đồ, em sẽ là người chiến thắng. Còn nếu em quyết định không bước ra, sẽ không có ai phê phán hay nghĩ bất cứ điều gì tệ hại về em, nhưng nếu em dám đối mặt với nỗi sợ hãi của mình, em sẽ tìm được mặt phải.”

Và cứ thế, cậu bé lúng túng bước ra khỏi cánh cửa phòng thay đồ, hướng về phía hồ bơi của trường. Suy nghĩ đầu tiên trong đầu cậu là, “Mình đang làm cái gì thế này?” Tiếp theo là, “Sao mà mình ngu xuẩn như vậy?”

Cậu bé đứng một mình. Mặc dù cậu mặc quần bơi, nhưng cậu cảm thấy mình chẳng khác gì trần truồng, còn tệ hơn cả trần truồng. Các vết đỏ phủ đầy vảy cứng trên khắp cơ thể cậu phơi ra trước mắt mọi người. Cậu làu bàu, “Mình đang làm gì thế này?” Cậu quyết định đây là một sai lầm khủng khiếp. Lẽ ra cậu không nên đến đây, và cậu dợm quay lưng, chạy biến vào trong.

Rồi một điều bất ngờ xảy ra. Người bạn thân nhất của cậu là George leo ra khỏi hồ bơi và đuổi theo cậu. George bắt kịp và ôm choàng lấy cậu bé. “Quay lại đi, chúng mình cần bạn.” Rồi một vài đứa con trai khác nhảy lên bờ và chạy về phía hai cậu bé. “Đến chơi với bọn tớ nào.” Hai trong số đó túm lấy cậu và đẩy cậu xuống hồ. George chạy theo sau, nhảy thật cao lên không trung, hai đầu gối co lên ngực rồi lao ùm xuống hồ, nước văng tung tóe.

Tôi vẫn còn nghe những tiếng la hét và cười đùa, và khi nhắm mắt lại, tôi có thể hình dung ra khung cảnh láo nháo ở hồ bơi buổi chiều hôm đó. Ngày hôm ấy, tôi đã hiểu thế nào là đối mặt và vượt qua nỗi sợ hãi. Tôi nhận ra mình có lòng dũng cảm, và tôi đủ mạnh mẽ để không cho nỗi sợ hãi níu chân mình. Tôi hiểu rằng không phải ai cũng nhìn thấy những điều tôi thấy, và đôi khi nỗi sợ hãi do chúng ta tưởng tượng mà ra. Tôi hiểu rằng tôi có những người bạn, những người bạn tôi có thể tin cậy. Nhưng trên tất cả, ngày hôm đó tôi bắt đầu hiểu về mặt phải.

Vì mắc bệnh vảy nến mà tôi sống nội tâm hơn và nhạy cảm hơn so với tuổi thiếu niên của mình, nhưng tôi tin rằng điều đó giúp tôi thay đổi và trở thành con người ngày hôm nay. Tôi tuân thủ chế độ ăn uống tốt cho sức khỏe và lối sống lành mạnh hơn. Đến khoảng hai mươi mấy tuổi, tôi bỏ nghề Luật và chuyển sang học các liệu pháp vật lý và chữa bệnh bằng thiên nhiên.

Tôi mở một phòng khám nhỏ về liệu pháp thiên nhiên và không lâu sau, tôi trở thành người phụ trách chuyên mục của hai tờ Nursing Times và Health Guardian, viết về những nghiên cứu mới nhất liên quan đến các loại thuốc thay thế và liệu pháp bổ sung.

Trong suốt quá trình nghiên cứu về các loại thuốc thay thế để viết báo hàng tháng, tôi bắt gặp một phương  thuốc thảo dược đã được kiểm định, thử nghiệm lâm sàng có tác dụng giúp đỡ hơn 80% số người mắc bệnh vảy nến. Thật ngạc nhiên, phương thuốc này không có bán trên thị trường và sau này tôi được biết rằng các công ty dược phẩm không quan tâm đến các chất chiết xuất từ thảo dược, những thứ không được cấp bằng sáng chế. Một cách thức điều trị hay một phương thuốc sẽ bị cho là không đáng đầu tư nếu nó không được cấp bằng sáng chế, và do đó, một phương thuốc thiên nhiên đã được chứng minh là có thể giúp bốn trong năm người mắc bệnh vảy nến đã bị phớt lờ và quên lãng trong nhiều năm.

Vì không có một công ty dược phẩm nào chịu sản xuất sản phẩm không có bằng sáng chế, tôi quyết định thành lập công ty riêng để sản xuất loại thuốc này. Vào năm 1996, lần đầu tiên tại nước Anh, những người mắc bệnh vảy nến đã có một hoạt chất thiên nhiên thật sự giúp ích cho họ, hoàn toàn không có chất corticosteroid.

Vài năm sau, tôi viết quyển sách đầu tiên, tiếp theo là sáu quyển nữa, và bạn đang cầm quyển sách thứ tám của tôi trên tay. Quan trọng hơn, tôi có những người bạn tuyệt vời, tôi kết hôn với một phụ nữ đẹp, tôi có hai đứa con đáng yêu và, trong tất cả những gì đã xảy ra, tôi tìm được ý nghĩa và mục đích trong cuộc sống của mình.

Có bao giờ tôi hối tiếc rằng bệnh vảy nến đã khiến tôi đau buồn khi mới lên tám tuổi không? Tuyệt đối không! Oscar Pistorius khi được hỏi rằng liệu anh có từng ước mình được sinh ra với một cơ thể lành lặn, có hai chân hay không, anh đã trả lời, “Không. Nếu tôi có chân, tôi không nghĩ là…không, tôi biết… rằng mình sẽ không trở thành con người ngày hôm nay và tôi hạnh phúc với chính con người mình.”

Chúng ta thường ngoái nhìn quá khứ với nỗi tiếc nuối và khát khao những gì lẽ ra nên xảy ra, và khi làm như vậy, chúng ta đã bỏ lỡ những cơ hội phía trước. Tôi hy vọng rằng quyển sách này sẽ mang tới một thông điệp về niềm hy vọng và là nguồn động viên trong những thời điểm khó khăn và thay đổi, dù có đau buồn đến mấy. Thay vì nhìn lại, chúng ta có thể hướng về phía trước với sự  tự tin và niềm kỳ vọng cho tương lai, và bằng cách đặt những câu hỏi đúng đắn, tất cả chúng ta đều có thể tìm ra mặt phải.