Đông chí.

Ngày mà đêm dài nhất và ngày ngắn nhất trong năm, ấy vậy mà lạ thay mặt trời lại tỏa ánh nắng ấm áp xuống mặt đất, tạm xua đi cái lạnh buốt giá của gió mùa đông bắc.

Cậu vừa từ mộ của Âu Dương Tiểu Chi trở về.

Lần đầu tiên quay lại đường An Tức sau nửa năm, Tư Vọng mặc một chiếc áo lông vũ đen tuyền, trên đường đi, lòng bàn tay nắm chặt, có vật gì đó cắm vào lòng bàn tay đau nhói.

Số nhà 19 đường An Tức từng là một ngôi nhà hung, giờ đây đã dỡ ngói đổ tường, trên mặt đất đầy những vết tích cháy xém, nghe nói xác của Âu Dương Tiểu Chi đã được đưa lên từ chính chân tường này.

Cậu ngồi trên đống đổ nát mà mới nhìn cứ tưởng sẽ nóng rẫy đến mức người ta phải nhảy lên, nhưng giờ đã lạnh đến thấu xương.

Cậu nhắm mắt lại, mỉm cười với không khí: “Theo tôi nào!”

Đi qua đường An Tức tựa như vượt qua hồ sinh tử.

Trong ngôi nhà cũ kỹ đối diện, ô cửa thông gió của căn phòng dưới hầm vẫn như xưa. Cậu ngồi yên lặng lẽ như thế nửa tiếng đồng hồ rồi đứng dậy rời đi, chờ đến khi xuân về, chốn hoang phế này sẽ trở thành một khoảng xanh rì.

Tư Vọng ngồi lên chuyến tàu điện ngầm chật như nêm, lắc lư chạy tới đường Nam Minh. Trời đã gần tối, lòng bàn tay cậu vẫn nắm chặt, đi được nửa đường thì cánh tay đã tê cứng. Cậu rảo nhanh bước chân, vượt qua cánh cổng trường chuyên cấp 3 Nam Minh, tán cây trúc đào vươn ra từ bức tường bao quanh trường.

Đi qua bãi hoang bên đường Nam Minh, cậu quỳ sụp xuống con đường lạnh lẽo, vùi đầu hối hận nói: “Tôi xin lỗi, thầy Nghiêm.” Cậu nhấc đầu gối đau buốt lên, đi tới ngõ nhỏ giữa hai tòa nhà, nhìn thấy những ống khói cao vút.

Nhà máy cũ nát càng thêm hiu hắt dưới trời đông buốt giá, trông giống như một di tích cổ xưa bị lãng quên. Cậu bước từng bước vào bên trong, đến trước lối ngầm vào khu Ma nữ.

Cửa hầm dường như nói chuyện với cậu.

Một phút sau, Tư Vọng đẩy cánh cửa đó ra.

Khu Ma nữ.

Mặt đất bốc bụi lên mù mịt, cậu quỳ trong bóng đêm thăm thẳm, vật bị nắm chặt trong tay lộ ra, lúc này cậu mới xòe lòng bàn tay ra nói: “Tôi đến đây.”

Trước mặt không có một tia sáng nào, nhưng Tư Vọng vẫn có thể đếm rất chính xác những hạt tròn trong lòng bàn tay. Đó chính là chuỗi hạt mà nhiều năm trước được treo trong phòng ngủ của Thân Minh, nhưng ngay trước ngày anh gặp nạn đã bị làm đứt rồi chẳng thể nào xâu lại được.

Ngày 19 tháng 6 năm 1995, 10 giờ đêm, Thân Minh phát điên giết người nhưng không hề có ý định bỏ trốn, mà nắm chặt lấy chuỗi hạt này, lảo đảo chạy đến khu Ma nữ dưới lòng đất.

Sau đó, bị giết chết.

Sợi dây chuyền luôn nằm trong tay Thân Minh, ngâm trong đáy nước bẩn cùng anh ba ngày, cho đến khi cảnh sát phát hiện ra thi thể. Nhưng họ có làm thế nào cũng không thể mở được bàn tay anh ra, cuối cùng phải bẻ hai ngón tay mới lôi ra được chuỗi hạt đã đứt dây.

Chính cảnh sát Hoàng Hải đã bẻ gãy ngón tay anh.

Sau đó, rất nhiều di vật của người chết được trao lại cho Thân Viện Triều, chỉ có chuỗi hạt này vẫn nằm trong tay Hoàng Hải, bị khóa trong tủ sắt nơi căn phòng nhỏ của anh. Sau khi anh hy sinh, Tư Vọng mới lấy trộm được nó về.

Tư Vọng áp chuỗi hạt vào bên tai, nghe thấy tiếng cười của một cô bé bên trong những hạt nhỏ kỳ dị này.

“Anh ơi, anh tên là gì?”

“Anh tên là Thân Minh.”

Cậu nam sinh lớp 12 ngồi trên bãi cỏ dại, ngây người nhìn bầu trời quang đãng.

“Cảm ơn anh đã cứu em.”

Cô bé áo quần rách rưới chỉ khoảng 10 tuổi, trông giống như một con mèo khoang gầy guộc đến tội nghiệp đang nằm trên lưng cậu thiếu niên, dụi dụi đầu vào cổ cậu.

“Đừng làm loạn nữa, em tên là gì?”

“Em không có tên.”

“Thôi được rồi, để anh đặt tên cho em nhé, em sẽ tên là…” Cậu thiếu niên cúi đầu chốc lát rồi véo nhẹ cánh tay gầy như que củi của cô bé. “Tiểu Chi nhé!”

“Em thích cái tên này!”

“Vừa mới thấy mặt em là anh đã nghĩ ngay đến một bài thơ của Cố Thành.”

“Em chẳng hiểu anh đang nói gì, nhưng em muốn tặng anh một món quà!” Cô xòe lòng bàn tay ra, bên trong có một chuỗi hạt, trông cổ quái hết mức, cô lè lưỡi bảo: “Anh, anh xem này, đây là ngọc trai này, đây là pha lê này, đây là viên ngọc giả này, đây là tràng hạt bằng gỗ này… tổng cộng có mười chín hạt, đều do em nhặt từ thùng rác về đấy, mất ba ngày mới xâu chuỗi lại được đấy”.

“Ờ!”

Thiếu niên đặt sợi dây dưới ánh mặt trời, nó phát ra ánh sáng bảy màu lấp lánh.

Cô bé ôm chặt lấy cổ cậu, những ngón tay gầy guộc như con rắn nước khiến người ta có cảm giác khó thở: “Anh ơi, anh có thể thề với em không?”

“Thề gì?”

“Vĩnh viễn mang theo chuỗi hạt này bên mình, cho đến tận lúc chết!”

Cậu vui vẻ cười lớn, miết chặt chuỗi hạt trong lòng bàn tay, bế cô bé lên rồi cao giọng bảo: “Tôi, Thân Minh, xin thề với trời rằng sẽ mãi mãi mang theo chuỗi hạt Tiểu Chi tặng bên mình, cho đến tận lúc chết!”

Cho tới tận lúc chết…

Bỗng nhiên mặt trời trốn sau vầng mây đen, cả thế giới chìm trong âm u, trời đổ mưa.

Trời màu xám

Đường màu xám

Nhà màu xám

Mưa màu xám

Trong một vùng xám xịt

Có hai đứa trẻ đi qua

Một đứa đỏ tươi

Một đứa xanh nhạt.

HẾT


[1] Tuyên bố, bày tỏ.

[2] Đại học Bắc Kinh.

[3] Yên nghỉ.

[4] Ngày thu hoa nở tựa Đào gia; Dạo bước xem hoa đến xế tà; Chẳng phải niềm riêng yêu mến cúc; Hoa này tàn rụng, chẳng còn hoa.

[5] Từng qua biển lớn, không gì nước; Chưa đến Vu Sơn, chẳng biết mây. Lần nữa khóm hoa lười để ý, Nửa duyên tu đạo, nửa nàng đây!

[6] Nhìn xa.

[7] Là một trong những trang web phổ biến tra cứu thông tin tổng hợp của người Trung Quốc.

[8] Ông Tạ rất yêu thương cô con gái; Từ buổi gả cho Kiềm Lâu trăm việc khó khăn; Thấy không có áo đã lo toan may mặc, đầy tráp cỏ; Mua rượu cho chồng bán cả thoa vàng. Rau đồng chăm chút nấu nướng để ta nhỡ bữa rau dưa; Lấy lá rụng thêm làm củi đun, thường hay nhìn lên cây hòe xưa. Ngày nay tiền bổng lộc đến hơn mười vạn, chỉ cùng nàng cúng lễ cỗ chay thôi.

[9] Câu nói đùa ngày xưa về hậu vận; Bữa nay đều đến ngay trước mắt; Quần áo đã dùng còn nhìn mãi; Kim chỉ còn đây không dám mở ra. Vẫn còn nhớ tình xưa của nàng thương đám con ở, đầy tớ; Vẫn thường thấy nàng cho của cải ở trong mộng; Dẫu lòng thành biết nỗi đau này ai ai cũng có; Vợ chồng lúc nghèo hèn, bao nhiêu chuyện đau lòng.

[10] Ngồi nhàn thương cho nàng mà thương cho ta; Nghĩa trăm năm nhiều thế mà có được bao nhiêu lâu đâu; Đặng Du không có con, biết là mệnh thế; Lời điếu thương của Phan Nhạc liệu có ích gì; Chôn sâu cùng huyệt đó là lòng mong ước; Kiếp khác gặp nhau khó hẹn cùng. Chỉ còn biết thâu đêm thường chong mắt; Báo đáp lại thuở sinh thời lúc chưa mở mày mở mặt.

[11] Gnosticism.

[12] Truyện tranh của Nhật.

[13] Trong tiếng Trung, cách xưng hô ngôi thứ nhất và thứ 2 không phân biệt rõ như trong tiếng Việt, nên Thân Viện Triều vẫn tưởng Tư Vọng là con trai Hoàng Hải.

[14] Núi đi quanh, sông đi quanh; Lần hướng Du Quan mãi độc hành. Nghìn trướng sáng đêm thanh. Gió một canh, tuyết một canh; Xao xác lòng quê mộng chẳng thành; Vườn xưa tiếng lặng thinh.

[15] Năm ngoái đêm Nguyên Tiêu; Chợ hoa đèn sáng rực.

[16] Áo giáp vàng.

[17] Khi rụng thành bùn hóa bụi mây; Vẫn có hương như cũ.

[18] Nhà triết gia lớn người Pháp.

[19] Plants vs Zombies.

[20] Tư tưởng cộng sản cực đoan.

[21] Ngộ đạo.

[22] Hai chữ Mẫn và Minh trong tiếng Trung có âm đọc gần giống nhau.