Trung Đông và Hồi giáo là những vùng đất và khái niệm không xa lạ gì với người Việt Nam. Tuy nhiên, để thẩm thấu được những diễn biến lịch sử-văn hóa-chính trị phức tạp của nó thì cả thế giới, bao gồm cả giới học thuật, không ai dám đánh cược 100% vào sự hiểu biết của chính mình. Nhưng trên hành trình gian nan mong muốn được khám phá và thấu cảm được những giá trị của vùng đất ấy, cô gái Nguyễn Phương Mai đã lên đường với trái tim trần trụi để trải nhiệm về vùng đất phong phú, phức tạp nhưng cũng hết sức cuốn hút nơi đây, để rồi ghi lại những cảm xúc chân thực và bồi hồi ấy của mình qua cuốn sách “Con đường hồi giáo”.

Giữa cơn sôi trào nóng bỏng của Mùa xuân Ả Rập, cô gái nhỏ bé mà dũng cảm, gan dạ và ưa mạo hiểm ấy đã lên đường đến Trung Đông, từ Ả Rập Saudi theo con đường Hồi giáo tỏa sang phía Tây, để nhìn tận mắt, chạm tận tay một Trung Đông thật, từ trải nhiệm của chính mình. Để rồi ta đang được cầm trên tay một cuốn sách thú vị như này đây. Toàn bộ những cung đường mà Mai đã đi đã được ghi lại như những thước phim quay chậm, giàu cảm xúc mà rất đỗi thú vị tựa như mình có cảm giác đang cùng trải nhiệm với nhà văn về chuyến đi này.

Ebook
Nguyễn Phương Mai
Kỹ năng - Đời thường

Xuyên suốt trong hành trình, từ “Khỏi đầu gian nan” đến “Saudi-Trung Đông cấm cung” và qua “Dubai-bước đi trên hai sợi dây”, được nghe một “Oman-Truyện cổ tích không có hồi kết” rồi lại cùng “Yemen-Bước qua đêm dài” lại say mê và đắm đuối trước “Li Băng-Trận chiến của những mảng màu mosaic”, đau đớn cùng “Syria-Máu đổ trong mê cung”, xa xót trước một “Jordan-Những tội lỗi và tai tiếng ở vùng biển chết”. Thăng hoa hết những cung bậc, để rồi được trải nhiệm một “Palestine-Mê cung của niềm tin”. Ngỡ ngàng khi nhìn thấy “Ai Cập-Con nhân sư ngàn năm không ngủ và Libya rạng đông”. Và ở sâu thẳm của dòng chảy đó, là “Tunisia-Nơi dòng sông bắt đầu” đã cho phép ta nhớ đến một “Ma Rốc-tình yêu thượng đế và tình yêu trần thế” rồi lại bâng khuâng, xao xuyến khi đặt chân đến “Tây Ban Nha-Đoạn cuối một cung đường”. Tất cả những cung đường vừa thú vị, hấp dẫn mà cũng đầy nguy hiểm thách thức ấy đã cuốn hút và làm say mê một trái tim trẻ tuổi nhiệt tình, sôi nổi và ưa mạo hiểm đến để ngắm nhìn và lưu giữ.

Và lật giở qua từng trang sách của “Con đường hồi giáo” ta bỗng chợt nhận ra rằng: hóa ra sau tấm áo chùng đen u ám của cô bạn gái Hồi Giáo mới quen là bộ ngực căng tròn với dòng chữ “No man! No cry!” trên làn áo thun mỏng. Hóa ra, Trung Đông không phải là bức tranh một màu xám xịt của hồi giáo cực đoan, khủng bố, bất bình đẳng giới, mà là tấm thảm Tunisia nhiều màu sắc với trầm tích văn hóa hàng ngàn năm, với những công trình kiến trúc đẹp đến nghẹt thở, với những gì vừa hào nhoáng, hoa lệ những cũng còn lấp lánh giọt sầu buồn, và trăn trở qua từng trang viết lắm khi còn là những câu hỏi đầy day dứt, xa xót và đớn đau về bản thể, về tính dân tộc. Tất cả những giá trị, những mới mẻ ấy nơi Trung Đông đâu dễ phán xét đúng sai, đâu dễ để chỉ nghe nhìn mà còn cần lắm một trái tim nhiệt huyết. Những câu chuyện ngờm ngợp hơi thở cuộc sống, những nhìn nhận sắc bén của một nhà nghiên cứu, nhà báo được chuyển tại trong lối viết trẻ trung, cuốn hút sẽ khiến bạn đọc thực sự không kìm lòng được chỉ muốn cùng Phương Mai một lần nữa được vòng qua những cung đường của “con đường hồi giáo”.

Nhà thơ Trần Dần từng gọi mời chúng ta:
“Hãy sống như những con tàu
Phải lòng muôn hải lí
Bỏ lại phía sau lưng
Nghìn hải cảng mưa buồn”.
Còn chần chừ gì nữa mà không trải nhiệm, vi vu qua những trang sách của “con đường hồi giáo” cùng Nguyễn Phương Mai nào.