Chiến binh cầu vồng

Bạn có thể mua sách giấy tại:

VINABOOK FAHASA ADAYROI

Mỗi chúng ta sinh ra trên cõi đời này đều bình đẳng như nhau, và được hưởng một quyền cơ bản nhất, đó là quyền được đi học. Vậy mà, ở một vùng đất xa xôi nào đó, trên đảo Belitong- Indonesia, vẫn có những người phải đấu tranh từng giờ từng phút để bảo vệ cái quyền thiêng liêng đó. Họ nào phải những con người phi thường đang đấu tranh vì lẽ phải, vì công bằng xã hội. Họ- chỉ là 10 đứa trẻ và 2 thầy cô giáo, những con người tưởng như nhỏ bé ấy đã dạy cho chúng ta hiểu thế nào là ý nghĩa thực sự của việc học. Một cuốn hồi kí đầy chân thực, một câu chuyện đẫm nước mắt và giàu tình yêu thương về tình bạn, tình thầy trò đã được truyền tải thật sự hấp dẫn và không kém phần sâu sắc trong “Chiến binh cầu vồng”.

Câu chuyện bắt đầu bằng buổi lễ khai giảng đầu tiên của tác giả ở trường tiểu học Muhammadiyah. Những tưởng sẽ chỉ có niềm vui và háo hức, thế nhưng không khí lại nhuốm màu lo âu khắc khoải của cả thầy và trò vì nếu không đủ 10 học sinh mới thì đồng nghĩa với việc ngôi trường sẽ phải đóng cửa. Và rồi Harun- một cậu bé 15 tuổi bị thiểu năng trí tuệ xuất hiện như một vị cứu tinh ngay giờ phút mọi hi vọng tưởng chừng đã bị dập tắt, may mắn cứu ngôi trường khỏi nguy cơ đóng cửa. Những khó khăn đối với thầy và trò trường Muhammadiyah không dừng lại ở đó. Con đường tiếp cận với ánh sáng của tri thức là một cuộc chiến thực sự với bao gian nan, vất vả. Bất chấp hoàn cảnh khó khăn, ngôi trường nhỏ bé, thiếu thốn, xập xệ vẫn là nơi thầy hiệu trưởng Harphan và cô Mus hằng ngày truyền đạt kiến thức, gieo hi vọng về một tương lai tươi sáng hơn. Họ dạy học không công, phải tự lo lấy mọi thứ nhưng lại có lòng yêu nghề mãnh liệt và toàn tâm toàn ý cống hiến hết sức mình cho sự sống còn của ngôi trường. Thầy Harphan với bộ râu quai nón rậm rạp, trông giống một con gấu xám Bắc Mĩ, có vẻ ngoài mệt mỏi với trang phục cũ kĩ sờn rách nhưng lại là “ một người thầy đúng nghĩa theo tiếng Hindi: một người không chỉ truyền đạt kiến thức mà còn là người bạn và người dìu dắt tinh thần cho học sinh của mình”. Cô Mus đã từ chối một công việc béo bở trong công ty PN và lời cầu hôn của một người giàu có để thực hiện ước mơ làm cô giáo, với cô mất một đứa học sinh cũng là mất nửa linh hồn. Ở ngôi trường làng, giữa đói nghèo và đau khổ, thầy Harphan và cô Mus đã truyền tải những bài học về giá trị đích thực của việc học, tiếp thêm niềm vui cắp sách tới trường: “ Học thức thể hiện lòng tự trọng, giáo dục thể hiện lòng sùng kính đối với đấng tạo hóa, học tập không phải lúc nào cũng buộc chặt với những mục tiêu như lấy được bằng cấp hay trở nên giàu có. Học tập là cao quý, là ca tụng nhân bản, là niềm vui khi đc cắp sách tới trường, là ánh sáng văn minh”. Mười học sinh là mười đứa trẻ nghèo đến từ những gia đình thuộc tầng lớp thấp nhất trong xã hội khi bố mẹ không làm cu li cho công ty khai thác than thì cũng là ngư dân bữa được bữa mất. Sức cám dỗ khôn cưỡng từ những đồng tiền còm hoàn toàn có thể khiến chúng bỏ học đi làm cu li toàn thời gian để đỡ đần gia đình. Thế nhưng, chính tình yêu với con chữ và với ngôi trường nghèo là lí do để Lintang hàng ngày đạp xe bốn mươi cây số, vượt qua đầm cá sấu để đến trường với ước mơ trở thành nhà toán học. Bằng trí thông minh trời phú và ý chí nghị lực phi thường, cậu đã trở thành biểu tượng về niềm say mê học tập và niềm tin bất diệt, mang lại vinh quang cho Muhammadiyah khi giành giải nhất kì thi học sinh giỏi. Mahar với phức cảm trời sinh về nghệ thuật đã góp công lớn để dành được chiếc cúp danh giá cho tiết mục biểu diễn nghệ thuật đặc sắc nhất trong năm, chiếc cúp có thể giúp xua đi những lời gièm pha coi khinh ngôi trường làng nhỏ bé. Mười đứa trẻ, mười câu chuyện, mười số phận hội tụ lại bên nhau, cùng trèo lên cây filicium ngắm cầu vồng sau cơn mưa. Khó khăn nhưng không bi quan, trang sách vẫn ngập tràn tiếng cười và hạnh phúc bởi những trò đùa tinh quái, tình yêu trong sáng của tuổi học trò dù cho lời đe dọa đóng cửa từ viên thanh tra giáo dục luôn lơ lửng trên đầu, những chiếc máy xúc hung dữ lúc nào cũng chực xới tung ngôi trường để dò mạch thiếc.

Tác phẩm còn có sức phê phán sâu sắc vì nó dựng lên một bức tranh hiện thực sinh động về hố sâu ngăn cách giàu nghèo giữa những lao động nghèo ở đảo Belitong và những nhân viên của công ty khai thác thiếc PN. Họ sống trong những điền trang xa hoa lộng lẫy với tấm biển vừa nghe đã thấy rõ sự phân biệt: KHÔNG PHẬN SỰ MIỄN VÀO. Ngôi trường PN hiện đại là nơi phân biệt đối xử nhất Belitong khi chỉ nhận học sinh là con em của nhân viên sống tại Điền trang, có cả một nội quy quy định người lao động với cấp bậc nào thì được đăng ký cho con em mình theo học. “ Và đương nhiên, ngoài cổng có treo một tấm biển không phận sự miễn vào”. Thật mỉa mai nhưng cũng thật chua xót khi tác giả ví những người dân bản xứ nghèo khổ với những nhân viên sống tại điền trang chẳng khác nào con gà đứng cạnh con công.

Những chiến binh cầu vồng rốt cuộc cũng không thể thoát khỏi thực tế cuộc sống nghiệt ngã, phũ phàng. Lintang bỏ học giữa chừng vì bố mất và đi làm cu li, Mahar không thể trở thành một pháp sư thanh sạch, A Kiong không làm thuyền trưởng, cũng như Sahara không trở thành nhà đấu tranh cho nữ quyền. Chính tác giả nếu không cố gắng dành học bổng ra nước ngoài thì sẽ gắn bó cả đời với công việc phân loại thư nhàm chán. Buồn nhất có lẽ là Trapani, cậu nhóc đẹp trai ngày nào giờ phải vào viện tâm thần. Câu chuyện khép lại sau bao cay đắng, cực khổ đã không có một cái kết cổ tích, nó bắt chúng ta phải đối mặt với hiện thực trần trụi: cái nghèo, cái dốt vẫn là cái vòng luẩn quẩn có thể đánh gục những người giàu ý chí nghị lực nhất.

Những trang sách chân thực giàu cảm xúc của “ Chiến binh cầu vồng” đã làm không ít độc giả phải rơi lệ. Sức ảnh hưởng của cuốn sách nằm ở việc phản ánh những vấn đề nhức nhối nhưng sự hài hước và ấm áp đã giúp nó không chỉ toàn một màu cay đắng, cơ cực. Thế hệ chiến binh cầu vồng đầu tiên không còn, nhưng giống như cầu vồng sau cơn mưa, ngày mai chắc chắn là một ngày tươi sáng hơn hôm nay. Cuốn sách đã truyền cảm hứng để bất cứ ai trong chúng ta cũng có thể là những chiến binh cầu vồng tiếp theo, đủ niềm tin và ý chí để theo đuổi ước mơ của mình. Không chỉ là xúc động, xót xa, đọc xong tác phẩm này, tôi còn thấy mình may mắn biết bao nhiêu khi sinh ra là nghiễm nhiên được hưởng cái quyền mà nhiều người còn phải đấu tranh, bảo vệ: quyền được học tập. “ Chiến binh cầu vồng” khép lại với dòng chữ được tô đậm: “ Mọi công dân đêu có quyền học hành” như lời nhắc nhở chúng ta rằng được đi học là một quyền bình đẳng của tất cả mọi người, là một điều kì diệu quý giá, hãy trân trọng nó.

Bạn có thể mua sách giấy tại:

VINABOOK FAHASA ADAYROI

Bạn vừa đọc xong Chiến binh cầu vồng thuộc chuyên mục Review Sách trên NakoVN.Com. Nếu thấy hay hãy chia sẻ bài viết này tới người thân của bạn nhé!

Chiến binh cầu vồng
Đánh giá bài viết