Cho Tôi Xin Một Vé đi Tuổi Thơ- Nguyễn Nhật Ánh

Bạn có thể mua sách giấy tại:

VINABOOK FAHASA ADAYROI

Tuổi thơ ai cũng mong một lần được trở lại, về với những gì quen thuộc , về với những điều thân thương nhất của cuộc đời. Khi ta lớn, thành phố quá chật hẹp, bóng tối và đèn đường phủ xuống thật nhanh làm ta bơ vơ giữa bộn bề cuộc sống, có lẽ lúc ấy chỉ có trốn vào trong quá khứ, tìm kiếm một thời tuổi thơ tươi đẹp. Đọc cuốn sách Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ của Nguyễn Nhật Ánh, không riêng gì tôi, mà bao bạn trẻ cũng sẽ tìm lại được những cảm xúc ngọt ngào và trong trẻo nhất của một thời đã qua

Nguyễn Nhật Ánh từng nói về cuốn sách này rằng :”Tôi không viết cuốn sách này cho trẻ con, tôi viết cho những ai đã từng là trẻ con”. Đúng như vậy, truyện của ông kể về năm tháng tuổi thơ của những đứa trẻ như cu Mùi, Hải Cò, Tý Sún và Tủn thông qua lời kể của nhân vật Cu Mùi khi tuổi đã xế chiều

Với 12 chương truyện không ngắn cũng không phải quá dài, Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ như một thước phim quay chậm chiếu những tháng năm mà chúng ta, đã từng trải qua và đang nhớ về. Vẫn là giọng văn nhẹ nhàng tình cảm, lối kể chuyện hồn nhiên hóm hỉnh và lôi cuốn bạn đọc vào thế giới trong những trang văn, Nguyễn Nhật Ánh một lần nữa thành công trong việc xây dựng các nhân vật và tình huống truyện thu hút  chúng ta. Đó là những đứa trẻ ở nơi thôn quê dân dã, chúng hồn nhiên và trong sáng, chúng cũng đầy suy tư và chiêm nghiệm. Mở đầu câu chuyện với tiếng than thở của Cu Mùi “Một ngày tôi thấy cuộc sống thật là buồn chán và tẻ nhạt”, có lẽ cái chán nản của trẻ con chính là một ngày mới với những sự việc cứ lặp đi lặp lại như một chu kì. Và rồi, cậu đã bật dậy từ chiếc giường ểu oải, cùng chúng bạn bày ra ý tưởng thoát khỏi sự nhàm chán và tẻ nhạt ấy, chính những hành động ngây thơ , những trò nghịch ngợm của lũ trẻ đã tạo nên những dư vị khó quên trên đôi mắt cười của bạn đọc. Khi chúng ta trưởng thành liệu rằng chúng ta còn hiểu được thế giới của lũ trẻ, có thể bước vào đó một cách tự nhiên mà không cần đau đầu suy nghĩ về những thứ chúng tưởng tượng. Tôi nghĩ rằng điều đó sẽ khó khăn khi bạn chưa đọc cuốn sách này, bạn sẽ chẳng hiểu nổi những logic của lũ trẻ về vạn vật, hành động của chúng và những ước mơ rất đỗi trong sáng. Như Mùi, cậu muốn làm hiệu trưởng, Tủn muốn trở thành tiếp viên hàng không, Tí Sún là bạch tuyết và Hải cò sẽ trở thành cảnh sát trưởng oai phong. Những ước mơ của những đứa trẻ ấy đi cùng với những suy nghĩ táo bạo muốn xoay chuyển nền giáo dục bằng cách sáng tạo bảng cửu chương mới. Đúng rồi, 2 nhân 2 sẽ bằng 8 chứ không phải bằng 4…

Truyện của Nguyễn Nhật Ánh dần không còn vẽ một bức tranh về tuổi thơ mà ông còn tạo ra những mối tình trong sáng và hồn nhiên như Nhạn và Hà Lan trong mắt biếc, Đông và Rùa trong ngồi khóc trên cây, còn trong cuốn sách Cho tôi xin một về đi tuổi thơ này, ta lại bắt gặp “mối tình”  ngốc nghếch và vô tư của Cu Mùi và Tủn. Phải chăng, những điều đơn giản nhẹ nhàng ấy chỉ khiến cho bạn đọc chúng ta cảm thấy thoải mái và hoài niệm về tuổi thơ? Không, tôi nghĩ trong lòng mình có chút xót thương và chạnh lòng khi những  đứa trẻ ngây ngô ấy bắt đầu mở một phiên tòa để nói về người lớn: Tí Sún kể tội ba hay nhậu nhẹt, uống rượu say đến mức tông xe vào cột điện, cô bé đã rưng rưng nước mắt khi nghĩ đến cảnh tượng phải làm trẻ mồ côi. Cu Mùi lại trách móc ba mẹ luôn cho bản thân là đúng và tài giỏi, để rồi ép buộc con cái phải làm theo ý muốn của mình,… Đọc đến những dòng chữ ấy, tôi thật sự hiểu Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ theo như ông nói  “đối tượng cảm thụ mà tôi muốn nhắm tới là người lớn” và Nguyễn Nhật Ánh cũng  “cho phép mình mở rộng biên độ đề tài và hình ảnh đến tối đa vì tôi viết về trẻ em nhưng là cho những ai từng là trẻ em đọc” để rồi người lớn chúng ta sẽ hiểu về thế giới của trẻ em hơn, hiểu chúng cần gì, muốn gì và làm gì.

Tuổi thơ là quãng thời gian thật tươi đẹp, tôi chắc rằng dù tuổi thơ của mỗi người như nào đi nữa thì một lúc nào đó, họ cũng sẽ mong muốn một chuyến tàu rẽ ngang cuộc đời mình, đưa họ về những tháng ngày hồn nhiên trong sáng ấy để vô ưu, vô lo, thỏa sức tưởng tượng và được ước mơ một cách điên rồ đúng với lứa tuổi ngây dại. Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ- chỉ đơn giản là một chuyến tàu không gian, chuyên trở tâm hồn ta về với bình yên giữa những bão giông của cuộc đời.

Bạn có thể mua sách giấy tại:

VINABOOK FAHASA ADAYROI

Bạn vừa đọc xong Cho Tôi Xin Một Vé đi Tuổi Thơ- Nguyễn Nhật Ánh thuộc chuyên mục Review Sách trên NakoVN.Com. Nếu thấy hay hãy chia sẻ bài viết này tới người thân của bạn nhé!

Cho Tôi Xin Một Vé đi Tuổi Thơ- Nguyễn Nhật Ánh
5 (100%) 1 vote