“Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ”- Đây hẳn là điều mong ước mà mỗi người trưởng thành đều giấu trong lòng. Tuổi thơ chính là những trang giấy đầu tiên của cuốn sách cuộc đời mà một khi đã lật đi thì không thể lật ngược trở lại. Những trang đầu tiên trắng tinh khôi ấy chính là những trang đẹp nhất của cuộc đời, nó mang những nét bút vui tươi hồn nhiên nhất của những mộng mơ. Đó là nơi lưu giữ hết thảy những suy nghĩ mà người trưởng thành không thể nghĩ, những việc làm mà người trưởng thành không thể làm và những nụ cười, giọt nước mắt mà người trưởng thành không thể có. Ai mà không ước mong trở về cái thời đẹp đẽ ấy?

Nhà văn của chúng ta cũng vậy! Ông cũng mong ước trở về tuổi thơ tươi đẹp của mình bên ba người bạn thân, làm những chuyện “hoang đường” như thủa ngày xưa để được vô tư hồn nhiên mà đón nhận mọi niềm vui nỗi buồn. Nhưng cuộc đời vốn là chuyến tàu không có vé khứ hồi, có ai trở về được những năm tháng đã qua. Vì vậy mà Nguyễn Nhật Ánh đã bằng ngòi bút mà từ kí ức tuổi thơ, vẽ nên câu chuyện tuyệt vời của tuổi thơ chính mình như là một cách nào đó, hoàn thành giấc mơ về tuổi thơ. Ông viết nên một tác phẩm là những câu chuyện nhỏ xoay xung quanh 4 đứa trẻ trong cùng một khu xóm là con Tủn, con Tí sún, thằng Hải cò và thằng cu Mùi. Trong đó, người kể chuyện là cu Mùi dưới hình thức kể song song của “thằng cu Mùi” lúc bé và nhận xét, đánh giá của “ông Mùi” khi đã gần 50 tuổi.

Ebook
Nguyễn Nhật Ánh
Thiếu nhi

Có lẽ câu chuyện viết ra trước hết là cho chính nhà văn nhưng đứa con tinh thần ấy đã trở thành cánh cửa để mở ra niềm hạnh phúc trong giấc mơ được về với tuổi thơ của tất cả những người trưởng thành. Đó là câu chuyện của riêng nhà văn nhưng mỗi chúng ta lại có thể nhìn thấy một bản thảo cho cuốn truyện cuộc đời mình trong đó- một cuộc đời trẻ thơ bất chợt hiện về trong kí ức.

“Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ” là một trong những sáng tác thành công nhất của Nguyễn Nhật Ánh và nhận được Giải thưởng Văn học ASEAN của năm 2010. Và Nguyễn Nhật Ánh viết ở mặt sau cuốn sách: “Tôi viết cuốn sách này không dành cho trẻ em. Tôi viết cho những ai đã từng là trẻ em”. Quả chỉ những người trưởng thành mới khát khao đến thế mong ước về lại tuổi thơ tươi đẹp!