Con của Nóe –Eric-Emmanuel Schmitt là một tác phẩm thuần khiết đậm triết lí khi viết về đề tài chiến tranh. Mình thường rất thích đọc những tác phẩm viết triết lí nhưng không quá khó hiểu và phức tạp mang tính minh triết quá cao. Con của Nóe làm mình có những ấn tượng vì điều đó

Nếu “Hẹn gặp lại trên kia” khắc họa số phận và cuộc sống của người chiến sĩ sau chiến tranh, “Sơn ca vẫn hót” nói về vai trò và tinh thần quả cảm đáng ngưỡng mộ của người phụ nữ trong chiến tranh thì “Con của Noé” cho độc giả thấy được sức mạnh của tình yêu thương, lòng đoàn kết, tự tôn dưới câu chuyện của một đứa trẻ trải qua thời thơ ấu trong bom đạn chiến tranh.

“Con của Nóe “  chứa đựng câu chuyện về chiến tranh mà nhân vật chính là cậu bé Joseph lúc đó mới chỉ có 9 tuổi. Và như bao đứa trẻ khác suy nghĩ, tư tưởng của em bị ảnh hưởng do môi trường sống xung quanh. Bối cảnh khi ấy Hitler đang cho quân ráo riết truy lùng người Do Thái. Để bảo vệ Joseph bố mẹ em đã phải tạm xa em để giúp Joseph giấu đi thân phận Do Thái của mình. Bởi vậy em mới gặp được Cha Pons, một người cha, người thầy, người bạn đáng kính đã đưa em đến với những triết lý tốt đẹp bằng tình yêu thương bao la.

Ebook
Eric-Emmanuel Schmitt
Truyện ngắn

Mỗi con người chúng ta đều muốn được yêu thương và trở thành những người biết yêu thương nhưng trong cái khắc nghiệt của chiến tranh, liệu con người có trở nên phù phiếm bởi lợi ích, giết chóc và tranh đoạt mà quên đi những điều cao thượng . Mọi thứ hiện lên trở nên bấp bênh hơn: Sự sống, cái chết, lòng dũng cảm hay đức hy sinh,.. đều gom lại trong cái giới hạn mơ hồ mà bất cứ khi nào ta có thể phá vỡ. Ấy vậy mà trong hoàn cảnh ấy, bài ca về tình yêu thương con người đã vang lên trong tu viện nơi mà cha Pons đã nuôi dạy Josephs.

Tôi cảm nhận được sự thuần khiết và trong sáng bên trong tâm hồn của cậu bé ấy, trong trẻo đến nỗi có lẽ cậu chưa ý thức được những điều tồi tệ đang xảy ra với mình, gia đình mình và những người cùng chung sắc tộc. Ở một khía cạnh khác, tôi lại thấy cậu bé mạnh mẽ, khi cậu không thể hiện nỗi buồn khi cha mẹ cậu bé phải rời đi, thay vào đó là sự tò mò trẻ thơ về cuộc sống mới của mình, về những khoảnh khắc đổi thay từng ngày. Có lẽ bởi vốn dĩ trẻ con đã hiếu động, chúng chợt nhớ mà cũng mau quên, ngay cả nỗi buồn cũng vậy thôi.

Một đứa trẻ lớn lên trong thời kỳ loạn lạc như vậy rất cần sự hướng dẫn, dạy dỗ đúng đắn từ người lớn. Với Joseph, người đó chính là Cha Pons. Một nhân vật tạo ấn tượng với tôi với hình ảnh một người truyền lửa, người kết nối và là người bảo tồn. Ông trân trọng những điều khác biệt và đề cao sự khác biệt ấy. Ngay khi cái chết đã đe dọa từng ngày thì sự sống của Người Do Thái hay Công giáo đều trân quý như nhau, không có gì tách biệt. Tôi cho rằng, kết nối và bảo tồn những nét đẹp của sự sống, đặc biệt là hình thức tôn giáo và sắc tộc trở nên hết sức cần thiết khi nhân loại đang cướp đi sinh mạng lẫn nhau, tranh đấu và giằng co không ngừng. Chính lòng dũng cảm và tình yêu thương là ánh sáng dẫn lối cho con người thực hiện những nghĩa vụ cao đẹp mà đôi khi con người lãng quên nó trong bóng tối. Tình yêu thật sự là một thứ cảm xúc, nó có thể được phơi bày trên lí thuyết như một chuẩn mực đạo đức nhưng trên thực tế người ta không thể tạo ra, không thể kiểm soát nó cũng như không thể kéo dài nó như ý muốn .

Trong “Con của Nóe” không chỉ tái hiện sự mất cân bằng giữa tình yêu và lí trí, vẽ ra một bức tranh về sự độc tài của Hitler được ngụy trang dưới hình hài của tình yêu dân tộc mà trên cái nền hiện thực ấy, tình yêu thương  và lòng trân trọng con người vẫn nở rộ, khiến con người ta phải suy ngẫm và chiêm nghiệm.