Con hủi – Hai thế hệ, một bi kịch

Bạn có thể mua sách giấy tại:

VINABOOK FAHASA ADAYROI

Vẻn vẹn vài trăm trang giấy, Helena Mniszeck đã kể cho bạn đọc “một câu chuyện tình thơ mộng và đắm say, trong sáng mà mãnh liệt, tươi đẹp mà thê thảm” của đôi trai tài gái sắc với những vẻ đẹp về ngoại hình và tính cách lí tưởng, vì tình yêu mà chống lại những phân biệt về địa vị, đẳng cấp. Chàng- Valdemr Mikhorovxki, một đại quý tộc, người thừa kế duy nhất của dòng họ cao quý, nắm trong tay khối tài sản lớn cùng địa vị kếch xù vốn hào hoa, lịch thiệp nhưng chưa từng chân thành yêu bằng cả trái tim vậy mà không sao ngăn nổi ánh mắt mình chú tâm đến nàng, con tim mình hướng về nàng, rồi chỉ muốn che chở, bảo vệ cho nàng. Nàng- Xtefchia Rudexca, con gái một vị điền chủ nhỏ, có học thức, thông minh, xinh đẹp, ý nhị bởi chịu đau trong một đoạn tình cảm không xứng đáng mà trở thành gia sư của em họ chàng, vốn chẳng có hào cảm với kiểu cách phóng túng của chàng vậy mà lại rung động trước tài hoa, khí phách và sự tử tế nơi chàng. Họ đã yêu nhau, một thứ tình yêu trong sáng, sâu đậm và mãnh liệt.

Nhưng có lẽ tình yêu của đôi lứa không đủ để áp đảo sự ích kỉ của “danh dự đẳng cấp”, họ vấp phải sự phản đối gay gắt của “những bậc đầy thanh danh” của dòng họ cùng những người cùng đẳng cấp, một khái niệm “không cùng đẳng cấp” đã là một bức tường thành vững chắc ngăn cản hạnh phúc trọn vẹn của họ. Và câu chuyện về chuyện tình dang dở bởi lí do tương tự của ông nội Valdemr và bà ngoại Xtefchia được hé lộ đồng thời cảnh báo trước một kết cục cho mối tình thế hệ sau. Tôi đã lo lịch sử có thể lập lại khi thấy những người trong gia tộc dùng đến quyền thừa kế và chức vị áp đảo hòng lung lay ý chí của Valdemr, tôi đã sợ rằng chàng cũng sẽ giống như ông nội mình ngày trước, run sợ bị tước đi ngôi nhà và chiếc mũ mà chấp nhận buông tay Xtefchia. Nhưng có lẽ người đọc không khỏi rất mực yêu quý và khâm phục chàng khi chàng tỏ ra kiên định với tình yêu của mình cùng với sự hiểu biết và quyết đoán. Chàng đã mạnh mẽ hơn ông nội của mình năm xưa và chàng quyết sẽ không đi lại vết chân lạc của dòng tộc để cả đời chỉ có thể mỉm cười giả tạo. Valdemr như một con chim đại bàng mà khi đã muốn sải cánh bay thì không ai hướng được theo ý mình, con đại bàng ấy chỉ bay theo con đường mà nó tin là nó sẽ hạnh phúc và mang đến hạnh phúc cho người mà nó yêu. Sự kiên định ấy đã không làm cho bạn đọc phải thất vọng bởi nó đã xứng đáng với tình yêu mà một cô gái như Xtefchia dành cho chàng. Chàng không những không phục tùng ý muốn những người cùng đẳng cấp mà thậm chí họ phải nhún nhường tâm ý của chàng.

Và họ được hạnh phúc bên nhau ư? Không, những tưởng ở Valdemr có sự chính chắn cương quyết khác với ông chàng năm xưa thì mối tình giữa chàng và Xtefchia sẽ không đáng buồn như thế hệ trước nhưng nó lại đáng buồn hơn theo một cách khác. Gấp lại những trang cuối của “Con hủi”, tôi không sao khỏi hụt hẫng, đau xót bởi cái kết khiến cho trái tim người đọc phải quặn thắt. Nàng Xtefchia Rudexca không thể qua khỏi, nàng đi ngay trước ngưỡng cửa của hạnh phúc, khi mà chỉ vài ngày nữa, người ta mong đợi cho một đám cưới đẹp như mơ của đôi trai tài gái sắc sau bao nhiêu sóng gió đã vượt qua. Valdemr sẽ rắc lên váy nàng những cánh hoa hồng đẹp đẽ làm lộng lẫy thêm đôi mắt lung linh cúi xuống đôi gò má ửng hồng khiến cho khuôn mặt đẹp mê hồn sáng bừng lên và họ sẽ nắm tay hạnh phúc mãi mãi, nhưng để rồi điều ấy chỉ còn lại trong giấc mơ đẹp nhất, ai nấy phải nén đau thương, đành đặt lên đôi bàn tay giá lạnh của nàng những bông hoa trắng muốt như chính tâm hồn nàng để cầu cho nàng mãi yên tâm trong giấc ngủ vĩnh hằng.

Có phải Thượng đế đã trêu đùa với số phận của họ hay chính là những “con rắn độc” mang danh chức tước? Những kẻ tàn nhẫn ấy có lẽ không thể ngờ tưởng sự độc ác, tàn nhẫn của bản thân lại gây ra những hậu quả tàn khốc đến như thế. Nàng lâm bệnh bởi những mũi dao vô hình trong những lá thư nặc danh đầy ác ý của những kẻ không chịu chấp nhận hạnh phúc mà họ xứng đáng đạt được. Rốt cuộc đẳng cấp là thứ gì mà lại quan trọng tới như vậy? Có lẽ đó chỉ là lí do cứu cánh của những kẻ ác độc, ích kỉ, thực dụng và không bao giờ biết đến tình yêu. Những kẻ ích kỉ ấy đã giết chết không chỉ một người mà là hai người, khi người con gái mình yêu trút hơi thở cuối cùng cũng là lúc mà Valdemr chỉ còn là cái xác di động bên giường nàng. Có điều có một thứ mà chúng không thể giết chết đó là tình yêu của họ. Xtefchia yêu cho đến hơi thở cuối, chết đi cho tình yêu được sống và dù nàng không còn, tình yêu mà Valdemr dành cho nàng vẫn không hề thay đổi. Chàng mãi mãi công nhận và yêu nàng là người vợ duy nhất của chàng, đem ảnh nàng treo trong căn phòng gia tộc, để nàng mãi sống lung linh giữa đẳng cấp của chàng.

Mối tình của chàng và Xtefchia kinh qua quá nhiều sóng gió thử thách, hai người cũng mạnh mẽ hơn chính ông bà mình để bảo vệ lấy tình yêu của bản thân và có lẽ vì vậy mà kết thúc của họ bi đát và thê lương hơn biết mấy. Thế nhưng có một điều mà họ đã thành công đó là khẳng định tình yêu mãi mãi của mình và truyền cho chính chúng ta những niềm tin về tình yêu, một tình yêu chân thành, mãnh liệt có thể vượt qua mọi rào cản, đẳng cấp, lòng người, cả sự sống hay cái chết, là tình yêu mà con người ta dành cả cuộc đời để hi sinh và bảo vệ, để mà chẳng bao giờ nuối tiếc ân hận về một thanh xuân đã yêu hết mình.

Dù là sống hay chết, chẳng ai có thể ngăn cản được Valdemr và Xtefchia đến với nhau, khi trái tim đã nối liền trái tim, tâm trí đã hòa tâm trí, ánh sáng của tình yêu mà họ có thậm chí giết chết cả những dã tâm nham hiểm nhất, phá tung rào cản vô nghĩa lí của tình yêu và dù ta sẽ rơi nước mắt xót thương cho mối tình của họ thì cũng sẽ có những giọt nước mắt long lanh cho niềm vui chúc mừng tình yêu vĩnh cửu mà họ có.

Bạn có thể mua sách giấy tại:

VINABOOK FAHASA ADAYROI

Bạn vừa đọc xong Con hủi – Hai thế hệ, một bi kịch thuộc chuyên mục Review Sách trên NakoVN.Com. Nếu thấy hay hãy chia sẻ bài viết này tới người thân của bạn nhé!

Con hủi – Hai thế hệ, một bi kịch
5 (100%) 1 vote