“Quý khách đã thất bại trong cuộc sống? Đến với chúng tôi, quý khách sẽ thành công trong cái chết” Câu slogan kì lạ của một cửa hàng kì lạ dẫn dắt chúng ta đến với thế giới bị đảo lộn trong Cửa hiệu tự sát của Jean Teulé. Ở đây, sự sống đã mất ngôi vị độc tôn của nó, cái chết mới là điều mọi người khao khát hướng tới. Đặc biệt hơn, còn có một cửa hàng chuyên cung cấp và tư vấn về cái chết cho bạn- Cửa hiệu tự sát nhà Tuvache

Ngay từ tiêu đề Cửa hiệu tự sát, người đọc đã có thể hình dung phần nào về nội dung câu chuyện. Đánh vào tiềm thức sâu xa nhất của con người: chán cuộc đời, tác giả đã dựng lên một thế giới, nơi mà mọi giá trị nhân sinh quan đều bị đảo ngược. Người ta không còn trân trọng sự sống, thay vào đó cái chết trở thành một đặc ân để thoát khỏi mọi sầu lo phiền não. Quyền được chết cũng lung linh, lộng lẫy không kém bên cạnh quyền được sống, quyền mưu cầu hạnh phúc. Nếu như khi còn sống, chẳng ai có thể chỉ cho bạn rằng phải sống như thế nào thì khi tìm đến cái chết, bạn sẽ được gia đình Tuvache- chuyên kinh doanh đồ tự sát phục vụ vô cùng tận tâm và chuyên nghiệp. Các hình thức tự tử vô cùng phong phú đa dạng chắc chắn sẽ khiến bạn đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác: muốn chết một cách oai hùng như samurai, hãy mua bộ sepuku, muốn chết lãng mạn đẹp đẽ, nhanh gọn, các loại thuốc độc, chết vì HIV, bị rắn cắn là lựa chọn tuyệt vời cho bạn. Cửa hiệu tự sát sẵn sàng tư vấn và phục vụ 24/24 để làm hài lòng cái chết của quý khách, bởi lẽ “Chúng ta chỉ chết một lần trong đời, sao không làm một lần để đời”.

Ebook
Jean Teulé
Văn học

Điểm sáng duy nhất trong bức tranh chỉ toàn những gam màu u tối chính là sự xuất hiện của cậu bé Alan- đứa con trai út của ông bà Tuvache. Sự ra đời của cậu là một việc ngoài ý muốn khi hai vợ chồng nhà Tuvache thử nghiệm loại bao cao su đục lỗ nhằm phục vụ những khách hàng muốn chết trong sung sướng với bệnh AIDS. Cậu trở thành thanh âm trong trẻo giữa bản đàn mà mọi nhạc luật đều hỗn độn, xô bồ, là ngôi sao rực rỡ lạc lõng giữa bầu trời u tối. Với nụ cười luôn nở trên môi, Alan luôn lạc quan, yêu đời, nhìn thấy hi vọng ngay cả trong những hoàn cảnh bi quan nhất. Một điều tưởng như bình thường dĩ nhiên trở nên bất thường trong thế giới của toàn những điều phi lí. Thế nhưng, ánh sáng lẻ loi ấy vẫn đủ sức phá vỡ bóng tối của màn đêm đang ngự trị. Nhờ có cậu, người anh cả Vincent không còn đau đầu và thích những món ăn mẹ nấu, người chị Marilyn luôn trầm cảm, tự ti vì bề ngoài xấu xí bỗng nhận ra vẻ đẹp thật sự của mình. Điều thay đổi lớn nhất là gia đình Tuvache không còn kinh doanh cái chết, châm ngôn của cửa hàng đã đổi thành: Hãy chết vì già.

Sự nhân văn của tác phẩm được tác giả gửi gắm thông qua nhân vật Alan. Chính cậu đã giúp mọi người có thêm tình yêu vào cuộc sống, níu kéo họ trở về bên bờ vực của sự tuyệt vọng. Suy cho cùng, tác giả chỉ mượn cái chết để nói về hành trình nảy mầm của sự sống. Dù trong hoàn cảnh tối tăm nhất, sự sống vẫn luôn hiện diện. Do vậy, đừng từ bỏ cuộc sống vì còn biết bao điều tươi đẹp bất ngờ đang chờ ta phía trước.

Giống như dòng nước bồi đắp phù sa, sự hài hước qua đi là biết bao chiêm nghiệm, suy ngẫm còn ở lại. Tác phẩm cũng là một lời dự báo trước của nhà văn khi trong tương lai, rất có thể chúng ta sẽ sống trong một thế giới mà con người lúc nào cũng bi quan, tuyệt vọng và khao khát tìm đến cái chết. Nhưng dù thế nào, hãy luôn tin tưởng vào cuộc sống, vững tin với hiện tại. Chúng ta không hề đơn độc, ở ngoài kia, vẫn còn rất nhiều những cái ôm, những vòng tay, những lời động viên, chia sẻ sẵn sàng giúp ta vượt qua thời khắc khó khăn này.