Dù con sống thế nào, mẹ cũng luôn ủng hộ- Chắc hẳn đây là lời động viên chân thành nhất mà bất cứ ai cũng muốn nghe từ mẹ của mình phải không? Câu nói ấy cũng chính là tên cuốn sách của nữ nhà văn Gong Ji Young, được viết dưới dạng tập hợp nhiều bức thư để gửi đến cô con gái đang bỡ ngỡ trước cánh cửa cuộc đời của mình.

Cũng giống như bao thiếu nữ đang ở tuổi thanh xuân đẹp nhất của cuộc đời, Uy Nyung- con gái của nhà văn cũng nhạy cảm, dễ xúc động và luôn đầy băn khoăn, thắc mắc về những điều mởi mẻ trong cuộc sống. May thay, vào những giờ phút chông chênh đó, cô luôn tìm được những lời khuyên hữu ích và điểm tựa tinh thần vững chắc từ những lá thư của mẹ. Những lá thư ấy được gửi đều đặn vào sáng thứ ba hàng tuần, luôn bắt đầu một cách trìu mến bằng “Uy Nyung à” và kết thúc bằng “Chúc con một ngày tốt lành”. Hình thức ấy tuy đã quen nhưng vẫn đủ gây tò mò cho người đọc khi tự hỏi: điều gì đã khiến cho người mẹ dằn vặt vì không thể đối thoại trực tiếp với con mình? Những vấn đề và thắc mắc dần được nhà văn tháo gỡ qua những phong thư, và khi đọc những dòng đối thoại đó, ta có cảm tưởng như tác giả đang viết cho chính chúng ta, chứ không phải chỉ riêng Uy Nyung nữa.

Mỗi bức thư đều mang giọng điệu thủ thỉ, tâm tình như đang nói chuyện với con gái. Mẹ và con giờ đây chỉ như hai người bạn. Bằng con mắt quan sát tinh tế, tâm hồn nhạy cảm và những trải nghiệm phong phú của một nhà văn, người mẹ khéo léo dùng những cuốn sách để bắc nhịp cầu đến gần hơn với con gái của mình, cùng con tháo gỡ những vấn đề, khúc mắc của đời sống một cách nhẹ nhàng, không hề giáo điều, khô khan hay triết lí. Chủ đề của hai mẹ con chủ yếu xoay quanh tình yêu, cách đối nhân xử thế, đam mê, hi vọng, hạnh phúc… Nhà văn đã dùng chính những trải nghiệm cùng suy nghĩ của bản thân để làm bài học gần gũi và sinh động nhất cho con gái. Những điều được viết ra vừa từ tấm lòng của một người mẹ, vừa là những băn khoăn, trăn trở của một nhà văn trước hiện thực cuộc sống: Con hãy gặp gỡ người đàn ông biết chia tay, Lời khen như tiếng thì thầm, lời phê bình như tiếng sấm, Người có thể làm con tổn thương chỉ là chính con mà thôi, Nếu muốn làm nhà văn, hãy kiếm tiền trước đã… Người mẹ không chỉ viết cho con gái, mà thông qua những giãi bày, cô đang soi thấu lại tâm hồn mình, cuộc đời mình. Đó cũng là cách để cô tự chữa lành những tổn thương sau những lần vào tù ra tội, cuộc hôn nhân không hạnh phúc, thoát khỏi bóng ma quá khứ vẫn đeo bám mình bấy lâu.

Không chỉ giới hạn trong những lời tâm sự với con gái, tản văn còn giống như người bạn tinh thần luôn bên ta trong giờ phút khó khăn, chông chênh nhất của cuộc đời, trở thành nơi nương náu cho những tâm hồn giàu cảm xúc những cũng dễ tổn thương trước những biến cố của cuộc sống. Giọng văn nhẹ nhàng, có đôi chút đượm buồn nhưng dễ dàng đến với trái tim người đọc bởi sự chân thành, gần gũi. Dù bạn là bất kì ai, cũng có thể tìm thấy sự đồng cảm, động viên, khích lệ trong cuốn sách nhỏ bé nhưng chứa đựng những thông điệp lớn lao này.