Em sẽ đến cùng cơn mưa

Bạn có thể mua sách giấy tại:

VINABOOK FAHASA ADAYROI

Tình yêu với mọi sự biến hóa khôn lường và những trạng thái tình cảm phong phú, phức tạp từ lâu đã trở thành mảnh đất màu mỡ để các nhà văn thi nhau cày xới, tìm kiếm căn nguyên cho những hạnh phúc, nhớ mong, đau khổ hay tuyệt vọng. Nếu như độc giả Việt Nam đã quen với những câu chuyện tình làm say đắm lòng người của Marc Levy hay Guillaume Musso thì Ichikawa Takuji- nhà văn lãng mạn nổi tiếng Nhật Bản sẽ đem đến cho bạn một làn gió mới. Ông được mệnh danh là “ người viết nên nỗi buồn”. Những câu chuyện tình của ông không vội vã, ồn ào hay mãnh liệt, chỉ là bức tranh với gam màu trầm buồn, rất nhẹ nhàng, rất lãng mạn và cũng thật sâu lắng. Tình yêu ấy gắn liền với sự chia ly của đôi lứa, nhưng là sự chia ly chẳng hề bi lụy, đau thương mà chỉ để lại những ấn tượng thuần khiết, ngọt ngào.

Tuy mỗi tác phẩm đều có nỗi buồn của sự chia cách nhưng tôi không bao giờ cảm thấy đó là sự lặp lại nhàm chán, có lẽ là bởi mỗi câu chuyện ông kể đều mang lại cảm giác bình yên dịu dàng quá đỗi, để rồi ta bị cuốn sâu vào lúc nào không hay. Đến với “Em sẽ đến cùng cơn mưa” của ông- một trong những tiểu thuyết thành công nhất Nhật Bản, người đọc sẽ được chìm đắm trong những cảm xúc dịu ngọt của tình yêu đôi lứa- một tình yêu vĩnh hằng chiến thắng mọi khoảng cách mà “ ngay cả cái chết rình rập cũng đem lại những an ủi dịu dàng”, hoặc đôi khi lại bất giác mỉm cười bởi những khoảnh khắc ấm áp của cuộc sống gia đình hạnh phúc.

Câu chuyện bắt đầu với cuộc sống gà trống nuôi con của ông bố Takumi 29 tuổi, vợ anh mất đã 1 năm nay. Yuji- con trai 6 tuổi của anh là một chàng hoàng tử Anh quốc dễ thương, đáng yêu với mái tóc xoăn màu vàng nhạt, lúc nào cũng tịt mũi, hay nhặt nhạnh mấy thứ bỏ đi và có tất hỏi “ thế hả”. Cuộc sống của một ông bố đơn thân vốn đã không hề dễ dàng nay càng thêm khổ sổ vì Takkun có vô số vấn đề với cơ thể: luôn nhạy cảm thái quá với mọi thứ, mắc bệnh sợ độ cao, sợ đám đông, không thể đi bằng phương tiện công cộng… Từ ngày vợ mất, Takkun như mất hẳn niềm vui sống, anh hờ hững với tất cả mọi thứ, dường như động lực sống duy nhất của anh là vì cậu con trai bé nhỏ, anh luôn cố gắng an ủi và bù đắp cho con về sự thiếu vắng của mẹ bằng câu chuyện về tinh cầu lưu trữ- nơi những người mất đi sống ở đó. Thiếu vắng bàn tay phụ nữ, ngôi nhà của hai cha con lúc nào cũng bừa bộn quần áo và sách vở, tủ lạnh chỉ có đồ ăn sẵn. Hai người thì đầu tóc rối bù, quần áo xộc xệch, mỗi ngày mới đến là thêm một sự lặp lại nhàm chán.

Thế rồi một điều không tưởng đã diễn ra. Như một giấc mơ, một phép thần tiên giữa đời thường, Mio trở về cùng với cơn mưa như nàng đã hứa trước khi ra đi, không phải là một linh hồn mà là Mio bằng xương bằng thịt, chỉ có điều nàng đã bị xóa toàn bộ kí ức. Câu chuyện đan xen hài hòa giữa quá khứ và hiện tại khi Mio được nghe về cuộc đời của chính mình thông qua những lời kể của chồng: từ những năm tháng họ học chung cấp 3, những cảm xúc ngô nghê, trong sáng, những lần hẹn hò đầu tiên đầy ngượng ngùng, bỡ ngỡ làm chớm nở tình yêu rồi đến cuộc sống vợ chồng giản dị nhưng đầy hạnh phúc, giây phút háo hức chờ đón đứa con đầu lòng… Câu chuyện tình yêu của họ không phải là một cuộc tình vượt qua bao sóng gió mới đến được với nhau, nó hoàn toàn bình thường, chẳng có gì nổi bật nhưng vẫn là một câu chuyện đẹp khiến người khác ngưỡng mộ. Mio đến cùng cơn mưa, và khi mùa mưa kết thúc, cô cũng phải ra đi. Sáu tuần dường như quá ngắn ngủi nhưng đầy ngọt ngào và hạnh phúc. Trong sáu tuần ấy, Mio đã mang lại sự sống, thổi ngọn gió xuân vào cuộc sống bình lặng của hai cha con, thắp lên ngọn lửa ấm áp của hạnh phúc gia đình. Sự chia ly đã chẳng có nghĩa lí gì đối với tình yêu chân thành, và khoảng cách cũng chẳng còn là vấn đề nữa, bởi vì Mio sẽ mãi mãi ở trong trái tim của hai bố con.

Câu chuyện tình mang màu sắc huyền bí được giải thích bằng bức thư của Mio ở cuối tác phẩm: Mio ở năm 21 tuổi đã nhảy vọt đến 8 năm sau, yêu chồng của mình ở tuổi 29. Dẫu biết số phận mình sẽ ra sao nếu đi theo con đường tạo hóa đã định sẵn nhưng khi quay về tuổi 21, cô vẫn quyết định yêu anh, lấy anh và sinh ra một hoàng tử Anh quốc. Mio đã chấp nhận cái chết để có một cuộc sống hạnh phúc không hối tiếc. Lựa chọn dũng cảm ấy, chẳng phải ai cũng có thể làm được?

Dẫu biết tình yêu là ích kỉ, ai khi yêu chẳng mong được nắm tay người mình yêu đi đến cuối con đường, nhưng có lẽ rằng: điều quan trọng không phải là mình ở bên người mình yêu bao lâu mà là những khi ở bên nhau, chúng ta có yêu hết mình hay không, có làm cho đối phương hạnh phúc không :

-“Em bảo này”, nàng nói. “Em có làm cho chồng hạnh phúc không?”

-“Có. Đối với anh, thế là quá đủ. Nguyên việc em đồng ý lấy anh cũng đủ khiến anh hạnh phúc rồi

“ Em sẽ đến cùng cơn mưa” là một bến đỗ bình yên để ta dừng chân trong những ngày tâm hồn cần sưởi ấm, bỏ lại tất cả ưu tư, phiền muộn để chìm đắm trong những câu chữ đầy tinh tế, ngọt ngào. Rồi khi gấp trang sách lại, ta chỉ còn thấy phảng phất đâu đây một nỗi buồn man mác, nỗi buồn nhẹ nhàng làm lòng ta lắng lại, chiêm nghiệm về những giá trị của hạnh phúc, tình yêu, lắng nghe từng rung động tế vi nhất mà trái tim khẽ cất lên.

Bạn có thể mua sách giấy tại:

VINABOOK FAHASA ADAYROI

Bạn vừa đọc xong Em sẽ đến cùng cơn mưa thuộc chuyên mục Review Sách trên NakoVN.Com. Nếu thấy hay hãy chia sẻ bài viết này tới người thân của bạn nhé!

Em sẽ đến cùng cơn mưa
Đánh giá bài viết