Bất kì ai trong chúng ta cũng từng có ước mong được quay về quá khứ để sửa chữa những lỗi lầm không thể cứu vãn, hay đơn giản chỉ là được sống lại trong giây phút ấy một lần nữa. Thấu hiểu ước nguyện có vẻ phi lí nhưng lại rất con người ấy, tác giả Toshikazu Kawaguchi đã gửi gắm điều đó qua tiểu thuyết Khi tách cà phê còn chưa nguội. Cuốn sách được dựa trên vở kịch cùng tên và cũng là điểm khởi đầu trong sự nghiệp sáng tác của ông.

Tác phẩm xoay quanh câu chuyện về quán cà phê Funiculì Funiculà có từ thời Minh trị mang trong mình truyền thuyết thành thị nổi tiếng là có thể giúp người ta quay trở về quá khứ. Thế nhưng, dù có cố gắng thế nào, bạn cũng không thể thay đổi được hiện thực- mục đích chung của tất cả những người có ý định thử điều này. Thêm vào đó, để có thể trở về quá khứ, bạn chỉ có thể ngồi lên một chiếc ghế đặc biệt, khi quay về quá khứ rồi thì không được phép rời khỏi chiếc ghế ấy nữa. Sự rắc rối của các quy tắc đủ làm nản chí bất kì ai, tuy vậy, có 4 người vẫn quyết tâm thử một lần. Câu chuyện của họ kéo chúng ta vào chính dòng chảy thời gian ấy, từ lúc tách cà phê còn nóng đến khi nó đã nguội lạnh.

Câu chuyện thứ nhất mang tên người yêu. Cô nàng Fumiko muốn quay trở lại thời điểm là cuộc hẹn với người bạn trai Gorou một tuần trước. Tưởng như sẽ có một kết cục viên mãn cho chuyện tình của cả hai, thế nhưng anh lại quyết định sang Mỹ theo đuổi sự nghiệp mà không nói với cô một lời. Lòng tự trọng cũng tính trẻ con khi ấy không cho phép cô níu kéo anh. Để rồi hiện tại, khi đã hối tiếc vì chẳng thể nói câu: Anh đừng đi, cô quyết định quay về quá khứ để nói những điều chưa kịp nói.

Ebook
Toshikazu Kawaguchi
Tiểu thuyết

Câu chuyện thứ hai về cặp vợ chồng Fusagi và Koutake. Fusagi bị mắc bệnh Alzheimer và chẳng còn nhớ vợ mình là ai. Rồi một ngày kia, Koutake ngồi trên chiếc ghế trở về quá khứ để lấy bức thư mà anh rất muốn trao cho cô. Lúc ấy, cô mới hiểu hết tình yêu mà chồng dành cho mình. Anh không muốn cô ở bên anh vì trách nhiệm của một người y tá, vì sự thương hại. Fusagi hi vọng cô chỉ đơn giản là người vợ của anh, dù cho anh có quên mất cô đi chăng nữa.

Câu chuyện thứ ba xoay quanh hai chị em Hirai và Kumi. Hirai bỏ nhà đi từ năm mười mấy tuổi vì không muốn nghe theo sự xếp đặt của gia đình tiếp quản lữ quán. Kumi- em gái cô hết lần này đến lần khác thuyết phục cô trở về dù cho cô có trốn tránh, xem em như người xa lạ. Để rồi, khi Kumi mất đi vì một tai nạn giao thông, Hirai mới cảm thấy ngập tràn hối hận. Cô khao khát quay về để gặp em gái lần cuối, cũng là để hóa giải những hiểu lầm vẫn tồn tại trong lòng mình bấy lâu nay.

Câu chuyện cuối cùng nói về tình mẫu tử giữa Kei và con gái Miki. Kei vốn bị bệnh tim bẩm sinh từ nhở. Việc sinh con đối với cô là vô cùng nguy hiểm. Thế nhưng, cô vẫn khao khát có con và muốn sinh con. Băn khoăn liệu đứa trẻ có oán trách mình khi không thể ở bên nó, ngắm nhìn nó lớn lên hay không, Kei đã đến tương lai để gặp con gái mình, xác nhận nó bình an, khỏe mạnh và tin rằng việc mình sinh con ra là một điều đúng đắn.

Mỗi cuộc phiêu lưu bắt đầu khi câu thần chú: Khi tách cà phê còn chưa nguội vang lên. Bốn con người, bốn câu chuyện, dù quay về quá khứ hay đến tương lai thì mục đích của họ không phải thay đổi thực tại mà là để an ủi, giải tỏa một phần nào đó trong tâm hồn mình. Bởi như tác giả nói, chỉ cần có trái tim, con người có thể vượt qua bất cứ khó khăn, trắc trở nào trong cuộc sống. Thế nên, dù hiện thực không thể thay đổi được nữa, nhưng nếu trái tim con người thay đổi thì chiếc ghế này chắc chắn sẽ còn một ý nghĩa quan trọng. Quá khứ, giá trị của nó phải chăng là để giúp con người sống tốt hơn cho hiện tại. Dù có những điều phải băn khoăn, hối tiếc, ân hận, nhưng chỉ cần có niềm tin, còn hi vọng, con người vẫn có thể bù đắp để những kí ức ấy trở thành một phần bình an trong tâm hồn