Nếu Biết Trăm Năm Là Hữu Hạn

Bạn có thể mua sách giấy tại:

VINABOOK FAHASA ADAYROI

William Arthur Ward từng nói như này: “Chuyến phiêu lưu của đời là để học hỏi. Mục đích của đời là trưởng thành. Bản chất của đời là thay đổi. Thách thức của đời là để vượt qua. Tinh túy của đời là quan tâm. Cơ hội của đời là phụng sự. Bí mật của đời là dám thử thách. Hương vị của đời là giúp đỡ. Vẻ đẹp của đời là cho đi.” Hôm nay, trong tiếng vọng đêm khuya, lắng tai mới rõ, quả thực cuộc đời chính là như vậy, cứ điềm nhiên mà diễn ra. Nhưng còn một diều kì diệu là tất cả những nhịp điệu, những âm vang ấy của cuộc sống đều được lắng mình, thanh lọc và được siêu thăng qua những trang sách – bông hồng vàng được thai nghén từ tâm hồn người nghệ sĩ. Và tôi dường như đã tìm thấy được chính mình, hiểu được khái niệm của “đời” và ý nghĩa của “sống” khi nhâm nhi cảm nhận cuốn sách “Nếu biết trăm năm là hữu hạn” của Phạm Lữ Ân.

Những trang văn của ông như dòng chảy, mà ở đó để lại những lớp phù sa màu mỡ. Nó như thứ khí giới thanh cao và đắc lực mà tôi cảm nhận được để thanh lọc tâm hồn. Bằng cảm nhận sâu sắc, chân thành và những dòng cảm xúc nồng nàn, suy tư sâu lắng, Phạm Lữ Ân đã lách sâu ngòi bút của mình để thấu cảm được thế giới nội tâm vốn phong phú phức tạp của con người. Tình yêu, sự sống, nỗi cô đơn, thanh xuân, gia đình…những vấn đề vốn tưởng như muôn thuở nhưng với “đôi mắt” của “một nhà thám hiểm” thực sự, Phạm Lữ Ân vẫn có những cách diễn đạt đầy cuốn hút và say mê, vẫn làm say lòng và mê đắm bạn đọc. Bởi những trang viết chảy từ trái tim với dòng máu nóng và bầu sữa ngọt ngào trong huyết quản của nhà văn mà kết tinh thành bông hồng vàng có giá trị, bông hồng vàng đem đến cái đẹp và tình yêu cho con người.

Tôi từng là một kẻ vội vàng và đầy sợ hãi, náo loạn trong sân chơi cuộc đời của chính mình, với những khát khao vượt ngưỡng đến thành tuyệt vọng, với những niềm tin quá mức đến thành viển vông, cứ lao đi vì nghĩ rằng không có thời gian để chờ đợi. Nhưng khi đọc những dòng văn ấy của Phạm: “Hãy cứ bình tâm em nhé.Bởi mọi thứ đều có thời điểm của riêng nó. Vị rượu ngon chính là phần thưởng của tháng năm.” Tôi bỗng muốn chậm lại một chút, thanh thản một chút và sâu lắng một chút để nhìn lại. Vì sống là không chờ đợi, nhưng không có nghĩa là mình vội vàng, hấp tấp đánh mất chính mình. Quả thực đọc “Nếu biết trăm năm là hữu hạn”, ta như tìm được lời giải đáp cho suy tư của mình, đọc nó ta như tìm được nơi trú ngụ tâm hồn, nơi ẩn nấp bình yên. Để rồi ta nhìn cuộc sống bao dung hơn, ta bỗng lớn dần lên từ chính mình. Ta thênh thang giữa những trang sách và tự do thả lỏng, cảm nhận nhip đập trái tim mình phập phồng ra sao. Hẳn cảm giác ấy mới tuyệt diệu và mê đắm làm sao.

Tôi đã đọc vài cuốn sách về việc thúc giục thế hệ trẻ hãy sống đúng nghĩa, sống hết mình bởi “tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại” và “nếu ngày mai không bao giờ tới”. Nhưng chỉ khi tìm đến “Nếu biết trăm năm là hữu hạn”, tôi mới thấm thía như tìm ra tôi của bao lâu nay đã bị mài mòn và u sầu chừng nào, để rồi tự nhận thức về ý nghĩa của hai từ “cuộc sống”. Rằng, như Phạm Lữ Ân đã nói: “Ồ, cuộc đời cũng giống như hơi thở vậy thôi. Ta không thể hít một hơi dài quá khả năng của mình, nhưng ta có thể hít sâu hết khả năng của mình trong từng hơi thở…Nếu biết trăm năm là hữu hạn, cớ sao ta không sống thật sâu…?”. Rằng, đôi khi ta đừng tự giết chết ta trong những cảm xúc của bản thân, bởi ai cũng có những giới hạn, nhưng điều quan trọng là đừng sống trong giới hạn ấy quá lâu, hãy vượt qua nó. Phạm Lữ Ân, bằng ngòi bút tài hoa và uyên bác của mình đã cho tôi cảm nhận và bừng ngộ điều ấy. Hãy thử một lần cảm nhận “Nếu biết trăm năm là hữu hạn” để tìm ra hạt ngọc ẩn giấu trong tâm hồn mình bạn nhé, để một lần tìm cái đẹp ẩn giấu và khuất lấp, cho chính mình một bài học về sự trông nhìn và thưởng thức.

Bạn có thể mua sách giấy tại:

VINABOOK FAHASA ADAYROI

Bạn vừa đọc xong Nếu Biết Trăm Năm Là Hữu Hạn thuộc chuyên mục Review Sách trên NakoVN.Com. Nếu thấy hay hãy chia sẻ bài viết này tới người thân của bạn nhé!

Nếu Biết Trăm Năm Là Hữu Hạn
Đánh giá bài viết