Tuổi thơ đối với tôi là một thế giới đầy ám ảnh.Tôi luôn luôn bắt gặp mình thổn thức khi nhớ về những ngày tháng thơ ấu. Ngồi một mình lắng lại cùng những trang sách, đọc tác phẩm “Ngồi khóc trên cây” của Nguyễn Nhật Ánh, tôi nhận ra chúng đang dần thu lại khoảng cách của bao thế hệ, trẻ em đọc truyện của ông sẽ thấy cả một bầu trời xanh đầy ắp những điều mới mẻ và thú vị, còn thế hệ như tôi và các bạn, đọc để tìm cho mình một tấm vé về với tuổi thơ.

Tôi luôn tin rằng, dù các bạn là ai, lớn tuổi hay còn ngây ngô thì cuốn sách Ngồi Khóc Trên Cây cũng sẽ mang lại cho bạn cảm xúc đẹp nhất, như những thứ thanh âm trong trẻo của một thời học trò hồn nhiên. Nguyễn Nhật Ánh với giọng văn giản dị, gần gũi, trong sáng, mộc mạc và giàu cảm xúc, ông đã khắc họa hình ảnh làng quê Việt Nam như Chợ Kế Xuyên, quán Ngò, những trò chơi của đám trẻ con trong làng,.. Những bức tranh ấy từ đời thường đi vào trong tác phẩm của ông một cách tự nhiên đến lạ kì, lần này Ngồi Khóc Trên Cây trở về làng Đo Đo trong một buổi chiều nắng. Câu chuyện kể xoay quanh mối tình đầu của cô bé Rùa và chàng sinh viên Đông đang theo học trên thành phố và về quê nghỉ hè. Tình đầu, không giống với mối tình đơn phương của Ngạn với cô gái Hà Lan trong Mắt Biếc, chứa chan nỗi niềm và những chân lí sâu sắc về tình yêu, mối tình của Rùa và Đông trong sáng và đầy ngượng ngùng, đôi lúc là những lời không dám tỏ,.. Chính cách “yêu” của cô thiếu nữ mới lớn và chàng sinh viên là những biểu hiện đẹp nhất cho những khát khao về mối tình ngây thơ , trong trẻo.

Ebook
Nguyễn Nhật Ánh
Văn học

Rùa- một cô bé 14 tuổi, là cô bé của thiên nhiên và những cánh rừng sâu thẳm, hồn nhiên trong sáng nhưng lại đầy khí chất mạnh mẽ, hoàn cảnh cơ cực từ nhỏ đã cho em một sự rắn rỏi với mái tóc cháy nắng trên khuôn mặt khả ái. Nhưng, ẩn sau nụ cười hồn nhiên của cô bé là những dấu vết của mất mát, đau thương khiến cho tôi cảm thấy xót xa vô cùng. Ba cô bé mất sớm. mẹ lại bỏ đi, em sống cùng ông nội. Còn Đông- sinh viên năm nhất về thăm quê trong kì nghỉ hè, cũng là người duy nhất trò  chuyện với Rùa, lắng nghe tâm tư của cô bé. Cuộc gặp gỡ tình cờ giữa hai người đã đem đến cho Rùa một người bạn tốt và  cũng là cơ hội cho Đông tìm lại những kí ức tuổi thơ vô tư và đẹp đẽ nhất trên chính mảnh đất quê hương của mình. Càng thân thiết, càng gặp gỡ nhiều với cô bé Rùa, Đông lại nảy sinh những cảm giác xao xuyến khác thường, cậu bị thu hút bởi giọng nói, điệu cười và tấm lòng nhân hậu của cô bé ngày trước chỉ biết làm bạn với rừng xanh. Có lẽ khu rừng, nơi mà Rùa hay đến để cứu những con vật đáng thương chính là cầu nối yêu thương, là nơi mà nụ hôn đầu đầy vụng về được trao đi trong một buổi chiều mưa…

Rồi đến ngày, Đông phải quay lại thành phố, tiếp tục công việc của mình. Cả hai đều buồn , nhưng không hề thất vọng, tình cảm dù nhẹ nhàng trong sáng nhưng không hề bị thời gian xóa nhòa mà ngày càng sâu đậm hơn. Ba tháng, là ngày hứa hẹn sẽ trở về,nhưng lời hứa ấy dường như đã bị thời gian cuốn trôi mất đến tận bốn năm sau, Đông trở lại quê hương với bao cảm xúc ngổn ngang cũng nỗi nhớ thương thì mới biết được Rùa đã mất trong một cơn bão lớn năm nào. Sau này Đông đến khu rừng trước kia để sống với những kỉ niệm của hai người, thật không ngờ, anh nghe thấy tiếng hát của Rùa, Đông vội trèo lên cây bứa gần đó để kiếm tìm thanh âm dịu dàng kia, rồi những giọt lệ trong suốt chợt lăn dài trên gò má  khi anh bắt gặp bóng dáng người mình thương năm nào… Đọc đến những trang sách này, tôi mới hiểu vì sao truyện có tựa đề là “ngồi khóc trên cây”, mới thật sự cảm nhận được giá trị tinh thần mà tác giả gửi gắm trong truyện.

“Ngồi khóc trên cây” kể về mối tình đầu nhẹ nhàng giản dị mà sâu lắng, phải chăng những giọt nước mắt chính là viên  ngọc sáng lấp lánh tô đậm những đường nét mà tác giả đã phác họa bức tranh về tình yêu thương. Hãy đọc cuốn sách ấy, rồi các bạn sẽ nhận ra nước mắt nhân loại không chỉ rơi lúc đau thương mà còn rơi vì hạnh phúc tột cùng, vì bao sóng gió cuối cùng đã qua đi và bầu trời xanh  lại tràn ngập ánh nắng…