Có một người phụ nữ từng đi qua rất nhiều ngôi nhà nhưng chẳng ngôi nhà nào trong số đó là mái ấm của bà. Có một người phụ nữ được rất nhiều những đứa trẻ gọi là mẹ nhưng lại chẳng là mẹ của một đứa trẻ nào cả. Có một người phụ nữ như thế trong tác phẩm “Người mẹ lang thang” của Hika Harada.

Ta đã nhiều lần bắt gặp hình ảnh những người lữ khách lang thang, nay đây mai đó, gặp chuyện bất bình thì ra tay cứu giúp. Thế nhưng, hình tượng người mẹ lang thang thì gần như là duy nhất và độc nhất. “Người mẹ lang thang” được xem là cuốn tiểu thuyết cảm động nhất về mẹ, sánh ngang với hiện tượng “Hãy chăm sóc mẹ” của Hàn Quốc. Tác phẩm đã lấy đi không ít nước mắt của độc giả xứ hoa anh đào và chắc chắn sẽ khiến bạn xúc động cho tới trang cuối cùng. Đây cũng là cuốn sách đầu tiên cuả tác giả Hika Hirada được xuất bản ở Việt Nam. Bà từng giành giải đặc biệt cho vở kịch phát sóng trên radio năm 2006 mang tên “Nàng công chúa bé nhỏ số 2”. Một năm sau đó, bà lại được vinh danh tại giải thưởng văn học Subaru cho cuốn sách “Thời gian thưởng trà bị bỏ lỡ”.

Ebook
Hika Harada
Tiểu thuyết

“Người mẹ lang thang” là câu chuyện về người phụ nữ tên là Hiromi. Cô đã đi khắp nước Nhật, trở thành mẹ nuôi của những đứa trẻ thiếu vắng tình yêu thương và chở che của người mẹ. Những đứa trẻ ấy hoặc có mẹ mất sớm, hoặc bố thường xuyên vắng nhà dài ngày, hoặc bị bạo hành hay mẹ bỏ đi. Hành trình của Hiromi kéo dài từ lúc cô 20 tuổi- độ tuổi đang thì xuân sắc đến lúc đã ngả bóng xế chiều ở tuổi 40. Ở những nơi mình đi qua, dưới những mái nhà không còn nguyên vẹn vì mất đi người mẹ, cô khẽ khàng lẻn vào như chú mèo hoang, đến khi mọi thứ bắt đầu ổn định trở lại thì cô lại ra đi. Dù thời gian ở bên cạnh những đứa trẻ là vài tháng hay vài năm, Hiromi đều coi chúng như chính đứa con mình dứt ruột đẻ ra, tận tụy chăm sóc, trao cho những đứa trẻ ấy toàn bộ tình yêu thương mà cô có. Nhìn những hành động và sự hi sinh của Hiromi, chẳng ai có thể tin cô không phải là mẹ ruột của những đứa trẻ đó. Để rồi đi qua từng ngôi nhà, từng số phận, người đọc lại không khỏi băn khoăn và tự hỏi: Tại sao Hiromi làm như vậy? Tại sao cô lại dũng cảm hi sinh cuộc đời bình thường để chăm sóc những đứa trẻ không phải con mình? Sau tất cả, liệu rằng người phụ nữ ấy có hạnh phúc hay không?

Cuốn sách nhẹ nhàng, lắng đọng và mang chút buồn man mác, là lời nhắn nhủ sâu sắc đến những ai đang còn mẹ: Mẹ không phải là người đứng trong góc bếp, nấu ăn và giặt giũ. Mẹ là người để yêu thương, quan tâm và chia sẻ