Nhật Ký Đặng Thùy Trâm- Mẫu Số Chung Làm Nên Những Giá Trị Vĩnh Hằng

Bạn có thể mua sách giấy tại:

VINABOOK FAHASA ADAYROI

Một thời chinh chiến, một thời bom đạn, có lẽ tất cả đã qua đi nhưng có những nỗi đau vẫn in sâu trong tim mỗi người. Há chẳng phải dư âm không mong đợi của chiến tranh hay sao?

Thời chống Mỹ, từng có một con người, một bác sĩ tên là Đặng Thùy Trâm. Và cô gái ấy cũng là tác giả cuốn sách mà tôi đã chiêm nghiệm và muốn giới thiệu với các bạn: Nhật ký Đặng Thùy Trâm, Cuốn sách  đã vượt thời gian và không gian trở về với nơi quê cha đất mẹ, đến với chúng ta bằng một trái tim chân thành, nóng bỏng và nhiệt huyết. Đọc cuốn sách ấy, tôi hiểu tuổi trẻ luôn là điều tuyệt vời nhất trong kí ức mỗi con người.

Nhật Ký Đặng Thùy Trâm được viết bởi một cô bác sĩ trẻ tốt nghiệp trường Đại học y khoa Hà Nội, cô xung phong vào công tác tại chiến trường B. Sau ba tháng hành quân từ miền  Bắc, cuối tháng 3 năm 1967 cô đến Quảng Ngãi và được phân công về phụ trách bệnh viện Đức Phổ. Ở đây, đã vang lên bao tiếng cười, đã rơi bao nhiêu nước mắt, nỗi niềm, tình yêu, ước mơ, hoài bão cô gửi trọn vào từng trang giấy, gấp lại lưu giữ một tấm chân tình.

Hà Nội trước chiến tranh thanh bình yên ả, bao trùm xã hội là một bầu không khí rất đỗi thiêng liêng. Ai ai cũng làm việc với một sự chuẩn bị tinh thần cho ngày mai có mặt ở chiến trường. Ngay cả cô gái Đặng Thùy Trâm một thiếu nữ đang tuổi đến trường, trong kí ức thấm đẫm tinh thần cách mạng. Có lẽ đối với cô, niềm tin tưởng vào kháng chiến trở thành một đức tin thánh thiện, chi phối tinh thần con người, họ mang nó ra trận địa, lên chiến trường, băng rừng vượt núi. Còn cô, xách ba lô ra Quảng Ngãi, làm một bác sĩ thực thụ, tự tạo cho mình một số phận, một con đường. Cô gặp những người thương binh, chữa trị cho rất nhiều người nhìn họ anh dũng quả cảm vì  sự bình yên của quê hương mình, cô tự nhủ phải chăng mình chưa làm được nhiều, chưa cống hiến được bao nhiêu. Nhưng cô không biết rằng, chính bản thân cô đã tạo ra những giá  trị to lớn, cô đau nỗi đau của mỗi bệnh nhân đến với mình, thương những người bạn người anh nơi chiến trường. Tôi đọc từng trang nhật ký cô viết, những câu chuyện cô kể, những lời cô thổn thức u sầu, tôi chợt tìm thấy sự tương đồng thật ngẫu nhiên giữa cô và Anna Frank- một thiếu nữ người do Thái sống với cái tôi đáng tự hào “ Tôi can đảm sống khác thường. Tôi luôn luôn thấy mình sao khỏe  thế, sao tự do và trẻ trung thế”. Đối với Thùy Trâm, cuốn nhật ký ấy như người bạn, để ghi lại những vui buồn, để thú nhận và thỏa mãn nỗi lòng đang ngập ngừng giữa bổn phận và khoảng trời riêng tư.

Đọc nhật kí của Thùy Trâm, có lẽ một số người sẽ cho rằng cái bổn phận, cái lí lẽ muốn được cống hiến của cô mang tính công thức nhưng tôi luôn cảm nhân được rằng chính những lẽ sống đấy đã được cô tự nguyện chấp nhận. Cô gửi gắm nó qua những lo lắng chân thành cho bệnh nhân của mình, qua những lời chúc sớm lành bệnh mà trở lại trận mạc, rồi trở về với bà mẹ già đang vò võ ngóng  trông con từng ngày. Giữa những khó khăn khi làm bác sĩ ở một bệnh viện thiếu thốn trang thiết bị, cô vẫn cố gắng hoàn thành trách nhiệm của mình với cái tâm tràn đầy nhiệt huyết. Việc cô làm, lời cô nói đi sâu vào trong tiềm thức của tôi, khiến tôi bừng tỉnh nhận ra lớp thanh niên chúng ta ngày nay sao khác họ, khác quá. Những người thanh niên của thế hệ chống Mỹ lại có một cách sống không lắm chiều cạnh phong phú, không tự do nhiều vẻ nhưng lại trong sáng thánh thiện vô cùng. Sự nỗ lức làm bác sĩ, sự tận tụy làm người của Đặng Thùy Trâm đã truyền tải những lí tưởng cao đẹp khiến cho chúng ta kính trọng và tự hào về những thế hệ đi trước.

Đặng Thùy Trâm, cô gái ấy không chỉ tha thiết với khát vọng làm người,  mà còn say đắm trong mỗi tình của chính mình. Ngày ấy, tình luôn là cái riêng tư nhỏ bé, người thì giữ trong lòng, người thì thổ lộ trong những trang nhật kí, mà hiếm lắm, cũng chỉ có Thùy Trâm chăng? Cô giữ trong lòng sự mong mỏi, những yêu thương trong những năm dòng thời chiến, nhớ về người mình thương  mà chẳng thế ngăn nổi nỗi buồn mênh mang đang dần thấm vào trong lòng.

Nhật Kí Đặng Thùy Trâm mang một giá trị vĩnh cửu của tinh thần, có lẽ sự hy sinh của người con gái ở tuổi 27 trở nên thật thiêng liêng. Tuy ngắn ngủi mà ngỡ đã trải qua thật nhiều. Đọc hết cuốn nhật ký, tôi nhớ mãi lời cô nói: “Đời phải trải qua giông tố nhưng chớ cúi đầu trước giông tố”

Bạn có thể mua sách giấy tại:

VINABOOK FAHASA ADAYROI

Bạn vừa đọc xong Nhật Ký Đặng Thùy Trâm- Mẫu Số Chung Làm Nên Những Giá Trị Vĩnh Hằng thuộc chuyên mục Review Sách trên NakoVN.Com. Nếu thấy hay hãy chia sẻ bài viết này tới người thân của bạn nhé!

Nhật Ký Đặng Thùy Trâm- Mẫu Số Chung Làm Nên Những Giá Trị Vĩnh Hằng
3.7 (73.33%) 3 votes