Mình không nghĩ rằng mình có thể ngồi đây viết những cảm xúc mà vốn dĩ nó không thể diễn tả nổi thành lời. Ở đây có vẻ lặng lắm, chỉ có tiếng lật dở trang sách, từng trang từng trang, mình đã rơi nước mắt, và dù cho có xấu hổ như thế nào đi chăng nữa cũng không ngăn nổi cảm xúc này.

Chú bé mang Pijama sọc của tác giả John Boyne là một câu chuyện về hiện thực đớn đau được truyền tải thông qua góc nhìn ngây thơ của một cậu bé chín tuổi. Phản ánh một cách quá chân thực những gì cậu chứng kiến, những gì cậu cảm nhận được vô cùng trong sáng. Từ những cảm xúc ấy dấy lên những day dứt thấu tâm can bạn đọc. Bruno lớn lên trong Chiến tranh thế giới thứ hai ở Berlin cùng với gia đình cậu bé. Cậu sống cùng cha mẹ và chị gái Gretel trong một ngôi nhà lớn. Bố của Bruno là sĩ quan Schutzstaffel có địa vị, chức tước, sau khi ông được thăng cấp lên sĩ quan chỉ huy , cả gia đình phải chuyển đến một vùng được gọi là Out-with. Ở nơi  mới, Bruno cảm thấy nhớ nhà cũ vô cùng, nơi đây đối với cậu thật bé nhỏ, bé đến nỗi cậu chẳng buồn khám phá chút nào. Một ngày, Bruno nhìn ra ngoài cửa và thấy những người mặc áo pijama kẻ sọc, cậu bé tò mò hỏi chị của mình những chị cậu cũng không biết. Một lần, cậu bé chơi xích đu té ngã từ trên xuống đất, cậu bé được một tù nhân tên là Pavel giúp đỡ băng vết thương, Pavel chính là bác sĩ. Sau lần đó, Bruno bị bố của cậu , cấm ra sau nhà và các khu vực xung quanh, cậu bé vẫn tò mò, lẻn ra sau nhà và kết thân với một cậu bé tù nhân người do thái tên Shmuel, hàng ngày đều chơi thân thiết với nhau. Bruno và Shmuel còn cùng ngày sinh nhật, chúng đơn giản chỉ là hai cậu nhóc đang chơi đùa với nhau, duy nhất một điều: chúng sinh ra ở hai thế giới tách biệt

Câu chuyện kết thúc khi Bruno chuyển bị để quay về nhà cùng mẹ và chị. Lần cuối, Bruno gặp Shmuel, đồng ý mặc bộ pyjama sọc và chui vào bên trong hàng rào để giúp Shmuel tìm cha của cậu, người đã mất tích trong trại. Nhưng chúng không thể tìm được ông. Và rồi chúng bị buộc đi theo một nhóm người. Không ai trong số hai đứa trẻ biết chúng đang đi đâu. Họ bị đưa vào một buồng ngạt khí sau đó, mà Bruno nghĩ rằng chúng sẽ đợi ở đó đến khi hết mưa. Tác giả kết thúc câu chuyện với Bruno đang nghĩ ngợi cân nhắc, nhưng không sợ hãi, trong bóng tối nắm lấy tay Shmuel. …Mặc cho sự hỗn loạn sau đó, Bruno vẫn nắm tay Shmuel và không điều gì trên đời này có thể thuyết phục cậu bé rời ra được”.

Cái nhìn trong sáng hồn nhiên đồng thời dấy lên những day dứt thấu tâm can trước sự tàn nhẫn của con người đối với con người, về sự tàn ác xuẩn ngốc của chiến tranh. Lay động đến ám ảnh! Câu chuyện được diễn ra dưới giọng văn mộc mạc, giản dị, quá đỗi thân thuộc và đáng yêu. Khiến mình đã có lúc bật cười rồi bâng khuâng, rồi lạnh sống lưng, rồi rơi nước mắt. Con chữ như nhảy múa trên nền nhạc chân thật nhất, sống động nhất. Dễ dàng cho mọi người đắm chìm để vào 253 trang sách,  và khi lật dở đến trang cuối cùng, bạn đọc tiếc nuối vì không được nấn ná ở bên Bruno và Shmuel lâu hơn…
.
Hãy cùng tôi, tựa lưng vào một chiếc nệm êm ái, uống một tách trà và từng chút hình dung câu chuyện, và hãy cảm nhận. Bạn sẽ thấy thương cảm đau đớn một cách nhẹ nhàng nhất. Một điều chắc chắn rằng bạn sẽ không thể nào quên câu chuyện về cậu bé Bruno và gia đình của cậu!

Ebook
John Boyne
Truyện ngắn