Bầu trời về đêm thật đẹp, nó không còn mang sắc màu u ám của bóng tối bởi những tinh tú đang lấp lánh trên nền trời đen thẳm ấy, chiếu rọi tâm hồn, làm cho lòng người cũng dâng lên bao cảm xúc diệu kì. Có lẽ khi các bạn đọc cuốn sách “Khi lỗi thuộc về những vì sao” các bạn sẽ cảm nhận được những điều tuyệt vời nhất của nhân vật được tác giả  tái hiện- những vì sao sáng nhất của cuộc đời.

Truyện “Khi lỗi thuộc về những vì sao kể về câu chuyện của những bệnh nhân mắc căn bệnh ung thư khi tuổi đời của họ còn rất trẻ. Đó là Hazel, là Augustus và những người bạn. Họ dành cho nhau sự cảm thông khi tham gia một hội tương trợ và khi ấy cũng là lúc tình thương hội tụ tại nơi “trái tim của chúa”. Đọc cuốn sách ấy ta mới cảm nhận được những điều quý giá nhất trong cuộc đời không phải là vật chất, là những thứ đồ xa xỉ mua vui mà chính là lòng yêu thương và tình người. Khi tôi lật từng trang sách, cũng là lúc chính bản thân mình hiểu hơn về giá trị của sự sống, hiểu hơn về  những đau khổ lớn nhất mà con người phải chịu đựng về cả thể xác và tinh thần. Giữa những đau thương ấy, một mối tình tuyệt đẹp đã nở rộ, đó là tình yêu của Hazel và Augustus, họ đến với nhau nhau bằng khát vọng được yêu thương , được hạnh phúc.

Ebook
John Green
Tản văn

Hazel- là nhân vật chính trong truyện, một cô gái trẻ mắc căn bệnh ung thư tuyến giáp quái ác ở cái tuổi đẹp nhất của người con gái. Dường như cô sống trên thế gian này để chờ ngày tử thần đến dẫn cô đi khỏi cuộc sống mà cô đã chán ngắt. Nhưng cho đến khi cô gặp Augustus- một anh chàng điển trai mắc căn bệnh ung thư xương và đã mất một chân, cuộc đời cô  bước sang một trang mới, nơi cô được sống như một con người thực thụ, được yêu và được hạnh phúc. Tình yêu của họ nhẹ nhàng, lãng mạn nhưng có những lúc tình yêu ấy lại là sự bi thương đến tột cùng. Cuộc sống của hai người họ đôi khi thật lạc quan bởi những lời nói đùa vu vơ của Augustus, những cử chỉ yêu thương và những khoảnh khắc tuyệt vời mà họ dành cho nhau ngay cả khi biết sự tồn tại của hạnh phúc chẳng còn nhiều. Và rồi, một ngày không mong đợi, Gus ra đi, để lại cho Hazel một nỗi đau gấp vạn lần căn bệnh ung thư mang lại, món quà Gus để lại cho bạn gái lại là một bức thư qua cuốn sách “Nỗi đau tột cùng” mà Hazzel luôn yêu thích. Trong một khoảnh khắc nào đó, tôi luôn mong thời gian ngưng trệ, để họ có thể bên nhau nhiều hơn một chút nhưng có lẽ dù Gus không còn trên cõi đời này, dù Hazzel không biết mình còn sống được bao lâu thì tình yêu của họ sẽ không bao giờ chết và luôn sáng như hàng vạn vì sao trên bầu trời. Trong bức thư cuối cùng ấy, Gus từng viết cho cô: “Anh yêu em, và anh biết rằng tình yêu chỉ là một tiếng hét vào khoảng không, và sự lãng quên là không thể tránh khỏi, và rằng tất cả chúng ta phải chịu số phận, đến một ngày, khi tất cả những việc ta đã làm trở thành cát bụi, anh biết mặt trời sẽ nuốt chửng trái đất, dù có thế nào thì anh vẫn cứ yêu em.” Có lẽ cô cũng vậy, dù mặt trăng không còn tồn tại và bầu trời không còn những vì sao, cô vẫn yêu Augustus như anh đã từng yêu cô.

“Khi lỗi thuộc về những vì sao”của John Green  tuy có một cái kết buồn nhưng chính sự kết thúc ấy đã mở ra một tình yêu vĩnh hằng. Tôi đọc cuốn sách ông viết, cảm nhận những gì Hazzel phải trải qua, tôi mới hiểu được những giá trị đích thực của cuộc sống  không phải là những điều xa xỉ mà  đơn giản chính là tình yêu thương…