Đời người chẳng một lần lắng lại, thời gian cứ trôi, tuổi xuân vội qua mất, thoáng chốc đã qua mấy thu. Nhưng đâu đó vẫn có những con người, những người lính trẻ, cuộc đời họ dừng chân ở khoảnh khắc đẹp nhất- tuổi 20

Cũng như bao thế hệ trẻ Việt Nam, tôi đã rất xúc động khi đọc cuốn nhật ký của Nguyễn Văn Thạc. Bởi lẽ, ở tuổi của anh, chúng tôi vẫn còn ngồi trên ghế nhà trường, lơ đãng với những câu thơ của Xuân quỳnh hay Lưu Trọng Lư, còn Thạc, anh phải khép lại trang sách dang dở, xếp bút nghiêng lên đường ra mặt trận. Cho đến tận bây giờ, cuốn nhật kí của anh không chỉ đơn giản là cái riêng tư nhỏ bé của chàng lính trẻ mà nó trở thành “chuyện đời” bi tráng, đầy chất anh hùng và lãng mạn, có sức truyền cảm sâu sa đến cái phần trong sáng thánh thiện nhất của bao thế hệ. Nhật ký mang tên: Mãi mãi tuổi hai mươi

Khi đọc nhật ký của Thạc, tôi chợt nhớ đến Đặng Thùy Trâm, hai con người, hai cuộc sống, hai tấm lòng cao cả thời kháng Mỹ. Ở Trâm tôi thấy được nhiều trăn trở làm người, còn ở Thạc tôi cảm nhận được những suy tư thật khác lạ, chắc chỉ có anh mới có mà thôi.

Ebook
Nguyễn Văn Thạc
Tản văn

Nguyễn Văn Thạc, một chàng trai giỏi văn nhất miền Bắc năm 1969-1970, nguyên là sinh viên  khoa Toán-cơ trường đại học tổng hợp Hà Nội. Anh nhập ngũ vào cuối năm 1971, lên đường trong tiếng nức nở, quyến luyến của các bạn đồng trang lứa, trong tiếng còi  tàu thúc giục bước chân. Phải làm sao đây khi tâm anh còn ngổn ngang rối bời giữa trăm ngàn suy nghĩ? Thạc đón nhận bước ngoặt mới trong cuộc đời mình sao mà hay ho quá. Trong nhật ký, anh từng kể rằng: “ Nhiều lúc mình cũng không ngờ rằng trên mũ mình là ngôi sao. Trên cổ áo mình là quân hàm đỏ. cuộc đời bộ đội đến với mình tự nhiên quá, thản nhiên quá cũng đột ngột quá”

Cho đến cuối tháng 5-1972, nghĩa là sau 7 tháng vừa đi đường, vừa huấn luyện, lại phải hành quân rất gian khổ, đi xa, đeo nặng nhưng  anh vẫn để giành cho mình một khoảng trời riêng, lưu cho mình được 240 trang sổ tay đầy ắp nỗi niềm. Có lẽ đối với anh, nhật ký viết cho mình là chân thực nhất cũng sầm uất nhất, ta sẽ chẳng kiêng dè mà ghi lại những suy nghĩ tồi tề, những điều thầm kín , những nỗi nhớ không tên. Nhật ký của Thạc tuy còn bộn bề, ngổn ngang những suy nghĩ tuổi trẻ, nhưng chính những cái bộn bề ấy đã ghi dấu tâm hồn anh, con người anh, chỉ riêng anh thôi. Thạc coi nhật ký như một người bạn đường nghiêm khắc, dẫn đường chỉ lối cho bản thân mình, làm cho lòng mình trở nên phong phú và bận rộn hơn. Những trang nhật ký anh ghi chép lại những điều mắt thấy tai nghe và những điều anh cảm nhận được rất đỗi giản dị và hồn nhiên. Anh kể, về người bạn trong tiểu đội, trung đội, trung đoàn của anh, kể về những người dân ở nơi mà anh đi qua. Sao mà họ hiền hậu đến thế, yêu những người lính như anh đến vậy, vả chăng họ và anh cùng chung mối thù đất nước, cùng chung khát vọng một cuộc sống bình yên không vương máu tanh của đồng bào.

Bên cạnh những trang nhật ký viết về những ngày hành quân đánh trận của mình, Nguyễn Văn Thạc còn gửi gắm bao cảm xúc tâm tư , nỗi nhớ nhà, nhớ người thân, nhớ người trong mộng của mình và ngay cả nỗi sợ hãi cái chết, anh cũng viết thành những dòng văn. Đó là suy nghĩ rất chân thực của một chàng trai sống nội tâm và nhạy cảm. Các bạn đọc đến đây, chớ nghĩ rằng chàng trai ấy hèn nhát và thiếu can đảm đối mặt với chiến tranh bởi lẽ, Thạc cũng như chúng ta, đều là con người bằng xương bằng thịt, đã là người thì đều thể thiếu những cảm xúc ấy. Điều quan trọng nhất sau những dòng văn ấy là anh đã vượt lên tất cả, tiếp tục chiến đấu cho đến hơi thở cuối cùng và hy sinh tại chiến trường Quảng Trị, khi ấy anh mới 20 tuổi đời.

Khép lại chuyện đời bi tráng của anh, tôi vẫn không ngừng tiếc nuối, không nguôi ngoai xúc động trước bản nhạc trầm bổng anh tấu lên vào những giây phút cuối cùng của đời người. Ngày mai, ngày kia, cho đến mai sau trang nhật ký của người lính trẻ sẽ mãi không một vệt ố vàng bởi nó là tâm hồn của anh, là con người anh. Tôi sẽ nhớ mãi người lính trẻ thời kháng Mỹ, con người một thời mà đến được với mọi thời.