Thú Tội vừa ra cuối năm 2017 mà hot quá. Mình canh canh để mua trên Tiki vì nếu mua được trên Tiki thì giá sale rất tốt. Mỗi tội cứ đến đợt sale là Thú Tội luôn hết hàng như một bí ẩn không thể giải thích. Vì thế để có được Thú Tội mình phải vác thân ra Nhã Nam mua. Và các bạn biết điều gì xảy ra tiếp theo không? Mình đã đọc nó hết trong vòng một buổi tối, không cần nghỉ. Ngạc nhiên là sau khi đọc xong, nếu có ai hỏi, Thú Tội hay ở điểm gì? Thì có lẽ mình cũng ngần ngừ vài phút chưa thể nói rõ được sức hút của cuốn sách này. Vì thế, hy vọng rằng, trong quá trình viết review Thú Tội, mình sẽ điểm mặt được lại sức hút của cuốn sách này một cách logic hơn.

Có điểm nào để chê không…Tiếc rằng không có
Đợt này đang có cuộc thi viết review bên Nhã Nam, có bạn thắc mắc hỏi mình sao hem đi thi. Mình chỉ trả lời qua quéo là không ham thi thố. Nhưng đó cũng chỉ là một lý do. Những lý do còn lại tóm gọn lại: do mình quen viết theo kiểu mình thích gì viết lấy rồi. Các bạn đọc review của mình sẽ thấy, review một cuốn sách nhưng mình ít khi chỉ xoay quanh cuốn sách đó mà sẽ còn kể lể thêm đủ thứ trong cuộc đời của mình liên quan tới sách. Cuộc thi thì các bạn biết đấy, chấm điểm là có format. Mình không phải không gò được bản thân vào format mà nếu gò vào sẽ mất đi tính cách của mình trong bài review. Đặc biệt các cuộc thi do nhà phát hành sách tham gia, review sẽ đi theo kiểu “khen là chủ yếu”, thậm chí “hoàn toàn không có chê”. Mình luôn muốn viết review một cách công bằng, nghĩa là cái gì chán thì kêu chán, cái gì hay kêu hay. Thậm chí, mình còn thích tìm ra những cái dở trong những tác phẩm hay vì mình tin rằng cái hay thì đã có quá nhiều người nói. Đợt trước chê phim Chiến Binh Báo Đen, có bạn vào bảo mình là người tiểu tiết. Mình cũng công nhận, mình là người tiểu tiết đấy. Cho nên mình mới chỉ là đứa viết review chứ không thể trở thành một nhà văn. Ok?

Quay trở lại với Thú Tội, mình thực sự không tìm ra điểm nào để chê được ở cuốn sách này. Đây thực sự là cuốn sách cực kỳ thu hút, mang tính nhân bản. Có bạn nói là đọc Thú Tội xong có tác dụng phụ là bị ám ảnh thì có lẽ mình không thuộc dạng đó. Thú Tội giống như một cuốn nhật ký được ghi lại bởi nhiều người. Ngôn từ mang tính chất tự sự. Từ đầu tới cuối đều là tự sự. Nhưng khác với những cuốn nhật ký thông thường viết rằng “Hôm nay mình tỏ tình với bạn A. Bạn ấy nói rằng chúng mình chỉ là bạn”, Thú Tội là cuốn nhật ký tội lỗi. Ghi lại quá trình trước khi phạm tội – phạm tội – sau phạm tội của cả nạn nhân và hung thủ. Không có bất cứ tòa án công lý nào đứng ở giữa, chỉ có lương tâm của những người liên quan tới vụ án xét xử.

Thú Tội – Cuốn sách này có gì hay?
Mạch truyện của Thú Tội khá lạ lùng. Thường những cuốn theo lối tự sự của nhật ký, trong đó có Goth, mình vừa review hôm trước. Goth khá buồn ngủ ở 1-2 chương đầu. Về sau khi các vụ án thú vị dần thì kiểu kể chuyện này mới phát huy hết công dụng của nó. Vậy mà Thú Tội, với một vụ án duy nhất: “Bé Minami – con gái của cô giáo Moriguchi chết tại bể bơi trường học” lại hấp dẫn đến thế. Ngay từ đầu, hung thủ đã được xác định là A và B. Tất cả mọi người trong lớp học đều biết A và B là ai. Thậm chí tác giả còn khiến cho độc giả là mình, tin chắc rằng mình đang ở trong lớp học, đang biết A và B là ai. Nói là mạch truyện nhanh cũng không đúng mà chậm cũng không phải. Chỉ có thể nói mạch truyện của Thú Tội là dòng chảy tự nhiên, cực kỳ tự nhiên và chân thật. Giống như sông đổ ra biển, diễn biến này tiếp đến diễn biến khác khiến mình chỉ có thể thốt lên rằng: “Ừ, hóa ra thế”. Tiếng hô bất ngờ của độc giả không phát ra tiếng, tiếng của họ chìm trong bầu không khí đặc quánh của câu chuyện.

Sau khi mình tỉnh lại khi đọc xong cuốn sách, mình bỗng phát hiện ra vụ việc này chẳng có gì cao siêu cả. Không có giết người hàng loạt, không có mưu cao kế hiểm, không có mục đích cao xa…Thú Tội chỉ bắt đầu với những con người bình thường với trái tim không bình thường. Ngoài việc để cho cả hung thủ, người nhà nạn nhân, người nhà hung thủ, bạn của hung thủ cùng thú tội trực tiếp trên trang giấy, tác giả không hề mô tả các nhân vật một cách chi tiết. Người ta chỉ biết A – một học sinh học giỏi và lạnh lùng, B – một học sinh trông mọi học sinh khác, cô giáo Moriguchi – một cô giáo như bao nhiêu cô giáo khác, lớp trưởng – một lớp trưởng như bao lớp trưởng khác. Người duy nhất trong câu chuyện mà mình có thể tưởng tượng ra trông cô ta như thế nào lại là một nhân vật phụ, mẹ của B, một người mẹ xinh đẹp, đỏm dáng, nhẹ nhàng, khéo léo nhưng yêu con một cách cực đoan.

Ebook
Minato Kanae
Trinh thám

Nhưng đó chính là cái lý thú của Thú Tội, một biện pháp xây dựng nhân vật theo mình là còn mới mẻ, mới chỉ xuất hiện ở vài tác phẩm. Bằng cách này, tác giả có thể làm 2 việc: một là khiến độc giả tập trung vào cốt truyện, không cho độc giả có tình cảm quá nhiều với nhân vật nào, từ đó đưa ra lời nhận xét một cách công minh nhất. Hai là từ đó bộc lộ hoàn toàn suy nghĩ của nhân vật, chính tác giả cũng không cần tô thêm màu cho nhân vật của mình, họ là tốt hay xấu, hãy để độc giả quyết định.

Shuya Watanabe – Đứa trẻ khởi đầu tội lỗi: nhân vật này được trời phú cho trí tuệ mà theo Shuya thì cậu ta thừa hưởng từ mẹ. Nhưng Shuya tuy được cho trí thông minh nhưng lại bị cướp mất trái tim. Ngay cả tình yêu của cậu ta với mẹ cũng là sự ngưỡng mộ với trí tuệ. Shuya là nhân vật bị méo mó vì sự thông minh của mình
Naoki Shimomura – Đứa trẻ làm ra tội lỗi: nhân vật này là một đứa trẻ bình thường, thậm chí rất bình thường. Cậu ta có một gia đình tốt hơn so với mặt bằng chung xã hội nhưng cậu ta luôn thất vọng vì không xứng đáng với kỳ vọng của mẹ. Sau khi làm thành tội ác, Naoki vẫn bộc lộ rõ cậu ta là một con người. Nỗi khổ của Naoki là sự ngu dốt.
Cô giáo Moriguchi – Con người hoàn chỉnh bị số phận bỏ rơi: nhân vật này có đủ cả trí tuệ lẫn cảm xúc nhưng số phận đen đủi. Sau cùng chính số phận đã dồn cô giáo Moriguchi vào sự trả thù, ngoan cố, kiên nhẫn, thông minh nhưng mất tất cả.
Lớp trưởng – Đứa trẻ bị thu hút bởi cái xấu: nhân vật này là một đứa trẻ rất bình thường, chăm chỉ học hành, ngoan ngoãn và biết phân biệt đúng sai nhưng cô ta không cưỡng được bóng tối. Cô ta bị thu hút bởi tội ác.

Có thể nói, khó mà phán xét được trong cái chết của bé Minami, ai mới là kẻ có tội. Shuya ư? Không phải, cậu ta chỉ khởi nguồn. Naoki ư? Không phải, cậu ta chỉ làm theo Shuya và cuối cùng trong một phút quẫn trí đã không tính toán được. Ai làm hại bé Minami? Cả hai bọn họ, cặp bài trùng của số phận. Naoki và Shuya là hai tấm gương cảnh tỉnh cho mọi gia đình trong việc giáo dục con trẻ. Thông minh cũng tốt nhưng thông minh còn cần phải có nhân hậu. Hoàn cảnh gia đình không hạnh phúc và bị bạo hành của Shuya chính là nguyên nhân lớn nhất khiến đứa trẻ này gây ra tội lỗi tày đình. Ngược lại với Shuya, Naoki là bài học về việc không nên ép đứa trẻ phải trở thành ai đó trong cuộc đời này. Naoki ngốc nghếch phải sống trog sự kỳ vọng tưởng chừng vô hại, nhưng trong một giây phút thất thần, cậu ta muốn chứng minh rằng mình giỏi hơn bất kỳ ai và hình thành tội lỗi. Do ai? Do sự kỳ vọng. Ngoài ra những đứa trẻ ngoan ngoãn như lớp trưởng cũng chẳng hề bình thường. Cần phải quan tâm, yêu thương và bớt kỳ vọng hơn ở bọn trẻ, chính là thông điệp giáo dục lớn nhất mà Thú Tội gửi gắm.

Thú Tội là cuốn sách mỏng, chỉ hơn 200 trang với một vụ án đơn giản nhưng là một cuốn sách đáng suy ngẫm về về sự cô đơn, lòng cảm thông, cách giáo dục, sự yêu thương…Đây là một cuốn sách theo mình là không đáng sợ, nếu tính về mức độ ám ảnh, mình không chấm Thú Tội ở thang điểm cao. Nhưng tính về mức độ phải suy tư thì Thú Tội vẫn còn nhiều điều để nói. Có tội hay không có tội? Đáng thương hay đáng trách? Chúng ta đang sống ở cái thế giới quái quỷ gì thế này? Những đứa trẻ ngoài kia có thực sự hạnh phúc? Mình thích những cuốn sách hấp dẫn nhưng mình càng thích hơn những cuốn sách bắt mình phải suy nghĩ hoặc choáng váng. May thay, Thú Tội vừa hấp dẫn lại vừa là một câu hỏi đáng để suy ngẫm cho mỗi người.

Nguồn: http://tranhamy.com/