Tốt- tô- chan – Cô bé bên cửa sổ

Bạn có thể mua sách giấy tại:

VINABOOK FAHASA ADAYROI

“Tottochan- Cô bé bên cửa sổ” tuy chỉ là cuốn truyện nhỏ dành cho thiếu nhi với những mẩu truyện nối tiếp như những thước phim chọn lọc về tuổi thơ đẹp đẽ bên lớp học đoàn tàu của chính tác giả nhưng lại có tính giáo dục đặc biệt cao. Tottochan- cô bé nhân vật chính của truyện chính là tác giả Tesuko nên từng chương và từng chi tiết trong cuốn truyện đều là có thật. Bà viết về tuổi thơ của mình với tất cả lòng biết ơn đối với cha mẹ cùng thầy hiệu trưởng Kobayashi tuyệt vời. Ngày là Tottochan thực sự đặc biệt hiếu động tới mức trường học bình thường không giữ nổi cô bé. Mới chỉ vài ngày đến trường mà mẹ cô bé đã “được mời” đến trường để đón con về nhà bởi con bà quá “khó bảo”, “làm loạn” và “chẳng giáo viên nào dạy nổi”. Đến đây, chúng ta thực sự khó hiểu là tại sao một cô bé mới sáu tuổi lại có thể gây ra nhiều rắc rối đến như thế. Nhưng Tottochan không phải một cô bé hư như cách cô giáo nói với mẹ của cô bé, chỉ là cô bé quá hiếu động về thế giới này và không phù hợp để ngồi một chỗ trong lớp và nghe cô giáo nói. Vậy là mẹ cô phải tìm một ngôi trường khác cho cô, một đứa trẻ đặc biệt như cô xứng đáng thuộc về một nền giáo dục khác với cách người ta hay làm. Đó là Tome!

Khi đến với cuốn sách, ngoài việc yêu quý cô bé Tốt- tô- chan ngây thơ, tốt bụng, hiếu động và lạc quan, những điều đọng lại sâu đậm nhất trong lòng tôi đó là về cách tiếp cận và giáo dục học sinh của mình của thầu hiệu trưởng Kobayashi. Ngày đầu tiên đến Tome, thầy hiệu trường Kobayashi đã đón Tốt- tô- chan bằng cách lắng nghe cô nói đủ mọi chuyện trên đời từ trường cũ đến chiếc áo đang mặc trong suốt bốn tiếng đồng hồ với thái độ chăm chú và chỉ kết thúc bằng câu nói: “Từ giờ, em là học sinh của trường này”. Rõ ràng thầy biết điều cô bé cần là gì ngay từ lần đầu gặp mặt và đó là mở đầu cho một chuỗi những tháng ngày tốt đẹp tại Tome. Lúc đầu, khi bị đuổi khỏi trường học, mẹ của Tottochan rất lo lắng về tương lai của con, đó là tâm lí chung của tất cả mọi người. Nếu là chúng ta, chúng ta sẽ nghĩ về một cô bé mới sáu tuổi mà đã bị đuổi học như thế nào? Vậy mà cô bé ấy đã phát triển vô cùng tốt tại Tome khi mà ở trường của thầy Kobayashi mọi thứ đều khác, lớp học chỉ có chín học sinh và trên những toa tàu cũ, các em học sinh được tự chọn môn học trong ngày và học độc lập những gì mình thích các em chỉ nhờ đến thầy cô khi cần sự giúp đỡ, có lẽ sẽ chẳng có sự nhàm chán nào trong một buổi học mang tính tự do như thế. Giờ học vẽ lại học trên sân trường và các em được vẽ thỏa thích bất cứ gì ngay trên sân bằng phấn màu, và tất nhiên, sau đó, các em phải là người tự lau mọi vết bẩn trên sân trường. Đây là cách giáo dục các em không nên vẽ bậy lên bất kì tường nhà ai một cách hiệu quả nhất. La mắng không có ích lợi và hiệu quả hơn là giáo dục cho các em biết lau rửa những vết ấy cực khổ thế nào và các em sẽ tự biết mình phải làm gì. Trẻ con thì hay kén chọn đồ ăn và không hiểu về dinh dưỡng trong một bữa ăn cân bằng, có khi phụ huynh cũng vậy. Vậy là khái niệm đồ ăn trưa có đủ thức ăn của biển và đồi núi ra đời, học sinh ở Tome thích thú với việc đảm bảo yêu cầu này hơn là kén chọn thức ăn… Ngoài văn hóa thầy chú ý đến một số những yếu tố cơ bản để phát triển toàn diện như âm nhạc và thể thao, thầy tổ chức cho các em học bơi, tập kịch, thể dục nhịp điệu,… Lời trách mắng dường như không tồn tại ở Tome, thầy giáo dục chúng biết yêu thương, đoàn kết, tự sửa lỗi và khuyến khích tâm lí. Đó là lí do, các em đều ngoan dù học ở một ngôi trường không chính quy như Tome. Rồi thầy tổ chức những ngày hội thể thao cho cả những bạn khuyết tật, “mời hẳn” một người nông dân về làm thầy giáo cho các em một ngày trên cách đồng,… Tất cả đều là những điều mà chẳng có ngôi trường nào làm cả.

Mọi điều ở trường Tome đều tuyệt vời. Thầy hiệu trưởng tâm lí và hiểu học trò của mình. Ông đã có cách giáo dục khác hoàn toàn với mọi trường tại Nhật ngày đó. Thứ mà các học trò học được không phải là những kiến thức giúp các em giành được huy chương quốc gia hay chắc chắn đỗ một trường đại học, thậm chí các em có quyền không học văn hóa nếu các em không thích miễn là các em trở thành một công dân tốt. Thầy trú trọng hơn nhiều đến sức khỏe về thể chất và tinh thần của học sinh hơn. Thầy yêu những đứa trẻ và thầy tin những đứa trẻ ấy luôn tốt đẹp chỉ là người lớn không biết cách khơi gợi đó thôi. Thay vì vùi đầu trong đống sách vở vô vị, các em nên được tiếp xúc với thiên nhiên và con người nhiều hơn, các em không chỉ phải nghe lời người lớn mà những người lớn cũng phải có nhiệm vụ lắng nghe các em. Các em chẳng làm một điều gì sai, nó chỉ khác cách người lớn là và những ý tưởng đẹp của các em nên được người lớn khen ngợi và ghi nhớ. Thầy Kobayashi đã thành công tột cùng trong việc giáo dục ra những con người đúng nghĩa và thầy cùng làm tròn bổn phận của giáo dục. Giáo dục không phải là để dạy bảo con người ta cái gì cả mà là khơi gợi được ở họ khả năng và chiều sâu tiềm ẩn mà thôi.

Có lẽ những cách giáo dục tự do của thầy không được công nhận chính thức nhưng tôi tin chúng ta đều có thể nhìn thấy sự thành công tột bậc ở phương pháp giáo dục đó .Có khi việc Tottochan bị đuổi học lại là một sự may mắn. Một cô bé như Tottochan thì không nên bị chai mòn đi trong cách giáo dục khuôn mẫu thuần túy thực dụng. Một nền giáo dục như vậy đã giết chết bao tuổi thơ và đào tạo ra những con người khô khan chán ngắt. Thật đáng tiếc là ngôi trường đã bị phá hủy trong chiến tranh, ngôi trường tuyệt vời ấy có tuổi đời quá ngắn, nếu không đã có nhiều học trò may mắn được hưởng nền giáo dục tuyệt vời ấy.

Cuốn sách xứng đáng trở thành một cuốn sách giáo khoa cho học sinh mẫu giáo, tiểu học và là cuốn giáo trình không thể thiếu của bất kì nhà giáo nào

Bạn có thể mua sách giấy tại:

VINABOOK FAHASA ADAYROI

Bạn vừa đọc xong Tốt- tô- chan – Cô bé bên cửa sổ thuộc chuyên mục Review Sách trên NakoVN.Com. Nếu thấy hay hãy chia sẻ bài viết này tới người thân của bạn nhé!

Tốt- tô- chan – Cô bé bên cửa sổ
Đánh giá bài viết